Thơ: Tình có như không


Xuân, hạ, thu, đôngNgóng trông một ngườiTình chỉ vừa chớmKhi vừa ba mươi >> Thơ: Một hôm ngang phố nọ>> Thơ: Hoài niệm nhớ cố nhân Xuân, hạ, thu, đôngNăm năm gặp lạiMùa về xa ngáiÝ còn, tình thơ Hết nắng, rồi mưaHết xuân, rồi hạGặp lần thứ baTình dâng cao vút Nồng nàn, rậm…

Thơ: Hoài niệm nhớ cố nhân


Mới hôm qua tay vẫn còn nồng ấmHôm nay đã trở thành cố nhânGiữa biển người mênh môngTa mong người vẫn khoẻ >> Thơ: Có phải là tình yêu?>> Thơ: Hãy ngủ đi em ơi! Cơn đại dịch chưa chịu trở vềCòn người thì đã bặt vô âm tínMặc kệ tin nhắn của ta trôi…

Thơ: Đơn phương


Khi nhớ em anh lại muốn làm thơ Mảnh trăng non đêm nay ơ hờ quá Người gần bên mà ngóng trông xa lạ Chuyện chúng mình cứ như một trò chơi Rượt đuổi nhau dưới cùng một bầu trời Mây vẫn bay, ngày vẫn đang bừng nắng Nỗi nhớ em khiến con tim trống…

Có một dạo…


Có một dạo ta chỉ muốn ngủ thôi Để nhắm mắt nằm mơ thấy người đó Trong giấc mơ người nhìn ta, thật lạ Vừa dịu dàng, vừa ngơ ngẩn không nguôi Có một dạo ta không muốn đi chơi Lòng chỉ hướng đến người, chẳng ai khác Ta làm gì, đều mong với người, thật Ấy là ta biết…

Sẽ lại yêu


Rồi em sẽ lại yêu Như chưa từng đổ vỡ Xa rồi những lời hứa Những mộng tưởng như hoa Ngày ấy, người đi xa Buồn hiu cơn gió thổi Trong mắt em, dấu hỏi Tràn mờ cả khóe mi Người đi, đã đi rồi Thôi đừng quay lại nữa Niềm tin này đã vỡ Không lấy lại được đâu! Như…

Cho người hiện tại…


Có thể sau này mình sẽ chia tay Nhưng không có nghĩa bây giờ mình đang không hạnh phúc Có thể sau này mình không còn bồ bịch Không có nghĩa giờ mình chẳng là gì của nhau Cuộc sống luôn ý nghĩa từng phút từng giây Mình hãy sống trân trọng trong từng khoảnh…

Nói với mình


Rồi sẽ chớm qua thôi Sớm mai trong lành ấy Lần đầu ta thấy người Sao đáng yêu đến vậy! Tình không thể che đậy Vậy thì ta đừng quên Để mọi chuyện tự nhiên Điều gì đến sẽ đến Rồi ngày mưa hay nắng Không còn thấy bồi hồi Mỗi khi nghĩ đến người Biết…

Trôi


Mùa xuân đi qua ngõ Lấp lánh nụ cười hiền Ướm lời ai hỏi khẽ Gặp lại, phải hữu duyên? Bao nhiêu là ong bướm Dần tản mát đường nào Lòng chẳng hề nao núng Đợi đúng người, có sao! Xuân sang rồi hạ tới Thu về và đông qua Thời gian là vô nghĩa…

Phận đa đoan


Thu qua lâu rồi em có biết hay chăng Ô cửa sổ chỉ còn một màu cũ Kỷ niệm dở dang nên em còn tư lự Khập khiễng giữa đời, đơn độc bước chông chênh Buồn sao không, thuyền tình vẫn lênh đênh Rẽ sóng nước tìm hoài một bến đỗ Phận đa đoan, gắn liền với cái khổ Là khổ tâm,…

Mưa phố


Gió đi qua phố Nắng tắt lưng chừng Ngả nghiêng, cây đổ Mưa về, rưng rưng… Dòng người lội nước Ngược xuôi, ồn ào Sợ về không kịp Tranh nhau, tào lao! Mùa mưa ở phố Đường biến thành sông Đèn xanh, đèn đỏ Ngơ ngác, xao lòng Đi trong mưa phố Nhìn bóng lướt…