Thơ: Tháng mười một


Tháng mười một đi ngangĐánh rơi mùa trên phốNỗi nhớ anh còn đó?Lòng chợt hỏi vu vơ Tháng mười một ngây ngôCủa một thời sôi nổiTình si thường vụng dạiMặc mùa trôi theo mùa Tháng mười một chạy đuaSợ thời gian đi mấtNhững cảm xúc chân thậtCũng sẽ nhạt phai dần Tháng mười một bần…

Thơ: Cho một kết thúc


Ngồi một mình thơ thẩn ngắm sao rơiTa thoáng chốc nghĩ đến người thật khẽNhớ lại chuyện đã qua chợt thở dài lặng lẽVô tình khuấy động sự thanh tĩnh của đêm Ta vẫn luôn nhớ người mỗi phút giây im lìmNước mắt tuôn rơi chứ ta không tự khócCó lúc nào thực tâm, người…

Thơ: Sắc màu tình yêu


Màu xanh là màu của láXanh lam, màu của bầu trờiCũng là màu của biển cảCó một tím, màu mồng tơi Màu hồng của những nhớ nhungKhi em nghĩ về anh đóĐầy ắp những mộng những mơPhất phơ gió lùa qua cỏ… Màu đỏ, màu của mặt trờiMàu nho, mọi người đùa thôi!Có không sắc…

Thơ: Từng nhớ rồi sẽ quên


Em vẫn luôn nhủ lòng phải quên anhNhưng càng muốn quên thì em lại càng nhớEm chẳng muốn nghĩ anh là người xấuVì thật ra anh chỉ xấu với mỗi em… Hai chúng ta chẳng đi chung một đườngAnh ngược về hướng mưa, còn em xuôi theo hướng nắngEm đối với anh chỉ một lòng…

Thơ: Thơ tình cực ngắn không đề


1. Chẳng bao giờ say rượuDẫu có uống trăm lyVậy mà lại chuếnh choángVì một ánh mắt, kỳ! 2. Tự mình đa tình, tự mình đauTự mình nhung nhớ, tự mình khờTự mình cảm thương, tự ngộ nhậnTự mình trách phận, tự cô đơn 3. Vùi trong giấc ngủMong gặp cố nhânTìm người trong mộngCách…

Thơ: Tình có như không


Xuân, hạ, thu, đôngNgóng trông một ngườiTình chỉ vừa chớmKhi vừa ba mươi Xuân, hạ, thu, đôngNăm năm gặp lạiMùa về xa ngáiÝ còn, tình thơ Hết nắng, rồi mưaHết xuân, rồi hạGặp lần thứ baTình dâng cao vút Nồng nàn, rậm rựcLửa thắp lòng aiBất giác, trượt dàiTình tan nhanh chóng Hết thu, sang…

Thơ: Hoài niệm nhớ cố nhân


Mới hôm qua tay vẫn còn nồng ấmHôm nay đã trở thành cố nhânGiữa biển người mênh môngTa mong người vẫn khoẻ Cơn đại dịch chưa chịu trở vềCòn người thì đã bặt vô âm tínMặc kệ tin nhắn của ta trôi lơ lửngGiữa đêm, nghe tiếng thở dài Ta trở mình trong giấc ngủ…

Thơ: Hãy ngủ đi em ơi!


Ru em ngủ thật sâu Nụ cười hiền thật lâu Mặc kệ những nỗi sầu Vì đời có bao lâu Ru em ngày chông gai Tỉnh dậy một sớm mai Thấy nắng tràn ô cửa Cuộc đời vẫn còn dài Ru em đến yêu thương Làm những việc bình thường Bước chân đi thật nhẹ…

Thơ: Có phải là tình yêu?


Em là giấc mộng đẹp Mà chị muốn chìm vào Khi màn đêm buông xuống Nhắm mắt, tìm xôn xao… Lần đầu ta gặp mặt Chị e thẹn quá mà Chúng ta ít liên lạc Từ dạo ấy, rất xa. Thoảng, trên mạng, em qua Thả rơi vài câu hỏi Chị đi du lịch à?…

Thơ: Em nhớ anh


Em nhớ anh buổi sáng Buổi trưa cũng nhớ anh Buổi chiều em thêm nhớ Cả ngày em nhớ anh Hừng đông vừa lóe sáng Một ý nghĩ đầu tiên Khiến em bừng mở mắt Ấy là, anh và em Ấy là chuyện chúng ta Có gì đâu anh ha Ở xa muôn vạn dặm…

Thơ: Một hôm ngang phố nọ


Một hôm ngang phố nọ Lòng ngơ ngẩn vu vơ Có mùi năm tháng cũ Xộc về đây bao giờ? Vẫn con đường xanh ấy Lá me bay đầy trời Vẫn khoảng trời xanh ngắt Từng cụm mây chơi vơi Nhưng hồn xưa đâu mất Tình cũ trôi phương nào? Nắng lên, chợt cay mắt…