Thân thương Luang Prabang


Đặt chân đến Luang Prabang khi trời sắp tắt nắng, gật đầu đại với lời quảng cáo nhà nghỉ từ một người không quen biết gặp ở bến xe, tôi tranh thủ cất hành lý rồi ra ngoài khám phá cố đô. Bài viết đã được đăng trên trang thanhnien.vn/ihay. Đây là bài gốc. Đi…

Bên dòng Nam Khan


“Không có mảnh đất nào là xa lạ. Chỉ có kẻ lữ hành là người lạ” – Nhà văn Scotland Robert Louis Stevenson. Những người hay đi du lịch một mình thường là những kẻ cô đơn, điều đó, ít nhất đúng với tôi. Con người ta thường chạy trốn nỗi cô đơn bằng cách…

Nỗi nhớ mang tên Sabaidee (13)


Ngày cuối cùng trên đất nước “sống chậm” >> Nỗi nhớ mang tên Sabaidee (12) >> Nỗi nhớ mang tên Sabaidee (11) Trước khi tiếp tục kể câu chuyện, tôi xin bạn đọc một chút xíu thời gian. Có bạn đã bình luận rằng tôi viết bài thiên về tâm sự quá, hãy nên viết theo kiểu…

Nỗi nhớ mang tên Sabaidee (12)


Man mác chiều Luang Prabang – “Hội An của Lào” >> Nỗi nhớ mang tên Sabaidee (11) >> Nỗi nhớ mang tên Sabaidee (10) Sáng sớm ngày thứ hai tại Xieng Khouang, tôi lại dậy sớm như một thói quen. Trời lạnh kinh khủng, có cảm giác cái lạnh từ đâu cứ vây quanh, ngấm vào tận…