Nhớ về Hoài Phố


Ta còn về Hoài Phố để rong chơi? Chầm chậm bước qua những ngõ dài và hẹp Len lén nhìn em mắt một màu xanh biếc Là thắm màu trời, hay màu nước sông xanh? Ta còn bên nhau những tháng năm an lành? Nghe hơi thở ấm trong lòng phố nhỏ Tường vàng, giàn…

Dưới ánh đèn vàng


Sài Gòn vào giờ tan tầm lúc nào cũng đông, chẳng có lúc nào thấy vắng vẻ. Mà đất Sài Gòn này, có nơi nào, lúc nào là không thấy có người, không thấy có xe? Rất nhiều lần, ở thành phố luôn đông người nhưng trong lòng người lại luôn cảm thấy vắng vẻ,…

Mùa thu, em và anh…


Đôi lúc, ngồi cả buổi trời không “rặn” ra nổi một ý thơ nào. Mà cũng đôi lúc, thơ rơi rớt như mưa tuôn. Đó là khi biết rằng, trong lòng đang chứa nhiều cảm xúc… Này nắng đang rót mật Mây xốp bồng ngang trời Này này em, thu tới Đi cùng anh, dạo…

Tưởng nhớ tình đã qua…


Biết bắt đầu từ đâu để nói về những mối tình đã qua, nói về những cảm xúc đã từng có, thứ cảm xúc đã làm cho ta hoặc lâng lâng hạnh phúc, hoặc ấm áp tràn đầy, hoặc nhớ nhung đến nghẹt thở, hoặc hụt hẫng như rơi vào một chiếc hố sâu đen…