Mai trắng nở mùa đông


Chớm đông phất phơ lạnh Nghiêng những cành hoa mai Cánh trắng trong, tinh khiết Tự do, một đêm dài Sớm mai, tươi như nắng Cành hoa thẳng, trung kiên Nhụy vàng, khoe sắc thắm Giữa đất trời đảo điên Mai trắng trong mùa đông Hiên ngang và mơn mởn Khí phách tựa như rồng Vẫy vùng trong biển…

Nếu… là…


Nếu anh là gió Em sẽ là mây Gió thổi mây bay Bay đi khắp chốn Cho dù bay lượn Mây vẫn nhìn theo Nghe tiếng gió reo Biết đang kề gió Nếu anh là cỏ Em là đất hoang Thiếu nước, không màng! Cỏ vẫn tươi tốt Nếu anh là bột Em sẽ là…

Níu hè


Hè sắp tàn chưa anh Sao màu hoa đã úa? Trên cành bầy chim nhỏ Ríu ran gọi mùa sang Cuối hè gió miên man Thổi nhẹ làn tóc rối Em thẹn thùng bối rối Anh đưa mắt rời đi… Đợi một mối tình si Hè đi, phượng thôi đỏ Thu sang, em còn có Dang tay, níu…

Đợi


Em lạc lõng giữa dòng đời Cô liêu chiếc bóng với thời từng yêu Em trong vóc dáng liêu xiêu Bước đi từng bước trong chiều nhớ thương Người ơi, một nửa vấn vương Người ơi, một nửa còn vương tơ tình Người hay, em vẫn lặng thinh Nghĩ về lúc trước chuyện mình, chuyện ta…

Tình ca


Em rủ tôi hát tình ca Lần đầu tôi hát tình ca giữa đời Bài ca đất nước của tôi Bài ca làng xóm, đất trời quê hương Bài ca cha mẹ thân thương Giọng ca bay vút vượt đường nhân gian Chữ “tình” nào có bình an Nếu như chỉ hiểu lan man giữa người…

Muốn về…


Muốn về lại nơi có nắng tưng bừng đó Để thấy mình như một đứa trẻ thơ Và những ngày lang thang không hẹn giờ Có ai nhìn thì cứ “mặc kệ nẫu”… Muốn về đó được ăn lẩu má nấu Ăn cá ngừ cuốn bánh tráng mắm quê Ăn bánh ít lá gai một…

Vẽ nên nỗi nhớ…


Nếu có thể vẽ nên nỗi nhớ Thì em sẽ vẽ khuôn mặt của anh Em sẽ đưa bút vẽ đôi mắt chân thành Vẽ nét mũi, khóe miệng, cùng nụ cười ấm áp Em vẽ cả bàn tay thô ráp Từng đan chặt những ngón tay em Nếu nỗi nhớ không thể gọi tên…

Nếu nhớ hãy để trong lòng…


Nếu em không phải là người đến sau Thì anh có ở lại? Tình yêu vốn tự thân không có gì sai trái Lỗi đó là ta đã để mắt đến nhau… Nếu yêu nhau thì đừng nói với nhau Nếu có nhớ thì hãy để trong lòng ấy Nếu trong lòng thật sự có nhau, vậy…

Thái độ sống


1. Tôi thích đọc văn Nguyễn Ngọc Tư. Trước đây là vậy. Nhưng giờ đã giảm nhiều. Không phải vì văn chị bớt hay đi. Không phải vì văn chị bớt ý nghĩa đi. Cũng không phải vì đọc xong, tôi không còn cảm xúc bồi hồi, xúc động, cảm giác thời gian như dừng…

Hai nửa trái tim


Trái tim em chỉ còn một nửa Một nửa em đem cất rồi Dành cho người đến sau Người đến sau thì có sao đâu Miễn là đừng bỏ đi quá sớm Đến sau rồi chắc gì sẽ phiền muộn Vì người đến trước đã lấy hết niềm vui? Mỗi ngày em vẫn sống với…