Thơ: Cho một kết thúc


Ngồi một mình thơ thẩn ngắm sao rơi
Ta thoáng chốc nghĩ đến người thật khẽ
Nhớ lại chuyện đã qua chợt thở dài lặng lẽ
Vô tình khuấy động sự thanh tĩnh của đêm

Ta vẫn luôn nhớ người mỗi phút giây im lìm
Nước mắt tuôn rơi chứ ta không tự khóc
Có lúc nào thực tâm, người nhớ ta một chút?
Một chút thôi, ta cũng sẽ rất vui!

Mà thôi, hết rồi những kỷ niệm chôn vùi
Ta vì người làm dăm bài thơ mọn
Có những kết thúc ta không được lựa chọn
Nhưng ta có quyền viết lại chúng cho riêng mình…

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s