Thơ: Từng nhớ rồi sẽ quên


>> Thơ: Thà chỉ là người quen
>> Thơ: Hoài niệm nhớ cố nhân

Em vẫn luôn nhủ lòng phải quên anh
Nhưng càng muốn quên thì em lại càng nhớ
Em chẳng muốn nghĩ anh là người xấu
Vì thật ra anh chỉ xấu với mỗi em…

Hai chúng ta chẳng đi chung một đường
Anh ngược về hướng mưa, còn em xuôi theo hướng nắng
Em đối với anh chỉ một lòng thầm lặng
Dõi theo anh mỗi lúc một xa vời

Có ai đó nói rằng tình đơn phương thật quá chơi vơi
Em vẫn cứ rút lòng dạ ra mà theo đuổi
Em cứ mãi nhớ dáng hình, nụ cười ấy
Níu kéo một vòng tay, ánh mắt của anh thôi

Em tự hỏi giờ đây anh thế nào rồi?
Im lặng, biệt tăm giữa đôi bờ thực ảo
Mặc kệ em lắng nghe tiếng lòng lạo xạo
Nguyện hoá thân thành cội đá ngàn năm

Anh đã ở đâu những năm tháng âm thầm
Để lại trong em một giấc mơ chưa bao giờ trở thành hiện thực
Một mình em đơn độc, lòng chưa dứt
Nửa muốn quên đi, nửa muốn đợi chờ

Em buộc phải quên anh, quên khoảnh khắc ơ hờ
Quên kỷ niệm, quên đi mọi dấu vết
Có thể em đã từng nhớ anh, nhưng rồi sẽ quên hết
Một quãng ngắn trong đời từng có bạn chung đường.

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s