Thơ: Thà chỉ là người quen


Ta chìm đắm với nỗi buồn mang tên em
Giọt lệ cay cố nuốt trôi vào sâu trong tâm khảm
Em có biết không trải qua bao ngày buồn chán
Ta nhớ đến em từng phút từng giây

>> Thơ: Tình có như không
>> Thơ: Hoài niệm nhớ cố nhân

Gặp một lần, định mệnh nào có ai hay
Trời run rủi ta gặp nhau lần nữa
Lần thứ ba, lẽ nào chỉ vì một lời hứa?
Mà ta nhất định cứ đến với nhau thôi

Nếu thời gian trở ngược một lần trôi
Ta vẫn đến, chỉ để thấy em, dù trong một khoảnh khắc
Những ai đã từng yêu có lẽ sẽ hiểu được
Mong nhớ một người thì chỉ muốn được gặp nhau

Ta nhớ em, chẳng lý giải nông sâu
Không hiểu được những gì em đã từng đáp lại
Ta vẫn cứ nhớ em dù cho từng sợ hãi
Vì rằng cuộc đời này quá đỗi chông chênh

Có thể nào, như con thuyền lênh đênh
Ngược sóng, ngược gió, căng buồm về nơi xa ấy
Đi tìm lấy cho mình một chân lý
Rời xa bến đỗ không một ai ngóng đợi, mong chờ

Biết rằng chỉ có mỗi mình mình bơ vơ
Chỉ có ta ngủ vùi bên duyên nợ
Tự ta đa tình, rồi tự ta e sợ
Tự mình khóc cười, tự an ủi lòng đau

Dù biết rằng chuyện chẳng có ngày sau
Nhưng thâm tâm ta lại nhóm nhen hi vọng
Có thể trở lại được không, dù đã muộn
Mối nhân duyên này, ta thà chỉ là người quen

Để sau này nếu có gặp lại em
Ta có thể nở nụ cười chào hỏi
Rằng em khoẻ không, chẳng chút gì bối rối
Dẫu quay đi, đôi dòng nước mắt lưng tròng…

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s