Khu vườn Phật giáo đặc sắc ở chùa Quan Âm Linh Ứng (chùa Phật Học 2) Sóc Trăng


Chùa Quan Âm Linh Ứng thuộc thành phố Sóc Trăng để lại ấn tượng trong lòng du khách bởi khuôn viên rộng lớn rợp bóng mát cây xanh và hoa lá kiểng cùng những công trình in đậm dấu ấn Phật giáo đặc sắc.

>> Đến chùa Som Rong Sóc Trăng ngắm tượng Phật nằm bình yên
>> Một thoáng Cù Lao Dung bình yên ở Sóc Trăng

Chùa Quan Âm Linh Ứng, còn gọi là chùa Phật Học 2, khu Văn hóa Tín ngưỡng thành phố Sóc Trăng, hay trung tâm Từ thiện Văn hóa Tâm linh Phật giáo Sóc Trăng, nằm cách trung tâm thành phố Sóc Trăng của tỉnh Sóc Trăng khoảng 5km. Chùa được khởi công xây dựng từ năm 2011, cho tới nay đã trở thành một đại công trình trên một diện tích rộng 8,5ha, mang không gian Phật giáo huyền ảo và màu nhiệm đến với những du khách vốn yêu thích du lịch tâm linh.

Mình không biết phải dùng những ngôn từ gì để diễn tả diện tích bao la, khung cảnh choáng ngợp, quy mô đồ sộ, không gian đa sắc màu bởi cảnh quan cây cối, hồ nước, tượng Phật và các hạng mục Phật giáo (chứa đựng những triết lý sống, các câu chuyện mang hơi hướm Phật giáo, chẳng hạn như khu vực lưu niệm cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, tiểu cảnh Thạch Sanh – Lý Thông,…) trong chùa Quan Âm Linh Ứng, nên chỉ đành mời bạn xem qua những bức ảnh mà mình đã chụp trong chùa. Tuy nhiều ảnh vậy nhưng hẳn là còn thiếu sót các góc, các cảnh, để cho bạn tự cảm nhận.

Riêng mình, đi bộ tham quan chùa thôi mà cảm thấy đuối luôn. Nếu có nhiều thời gian ở đây, bạn nên mang theo đồ ăn (nên là đồ chay), nước uống để lúc mệt thì dừng nghỉ ngơi nạp năng lượng. Nhớ hãy là một du khách văn minh: giữ trật tự, đi nhẹ, nói khẽ, giữ gìn vệ sinh chung,… nha!

Khu vực gửi xe tùy hĩ

Một bài thơ dễ thương về Phật giáo: “Nhà sư quét lá sân chùa”, mình thích!

Thấy sư quét lá sau chùa
Nhỏ xin chiếc lá làm bùa hộ thân
Sư rằng lá rụng đầy sân
Muốn nhiêu cũng được đâu cần phải xin

Nhỏ cười một nụ tinh ranh
Ðây cần chi lá, xin tình đấy thôi
Sư cười: sao phải chọn tôi
Ngoài kia kẻ muốn luân hồi thiếu chi

Tôi giờ nương bóng Ðại bi
Trái tim hoá đá còn gì để cho
Vi vu gió quyện mặt hồ
Đâu đây có tiếng nam mô thật buồn

Nhỏ về trong nắng hoàng hôn
Sư nghe tiếng lá vỡ giòn trong tim
Đời tu là cuộc trốn tìm
Người tu cũng có nửa tim luân hồi

Sân chùa lá vẫn cứ rơi
Vô tri đâu biết có người bâng khuâng
Ngó lên toà Phật khói dâng
Sư buồn mình lại một lần tình si

Đời giờ bình bát, lá y
Mốt mai về núi thêm chi nợ đời
Sư thầm niệm Phật trên môi
Đài cao Phật tượng mỉm cười vô ngôn.

(Trích từ tập thơ Toại Khanh)

Ảnh: La Ngọc Trúc

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s