Thơ: Hoài niệm nhớ cố nhân


Mới hôm qua tay vẫn còn nồng ấm
Hôm nay đã trở thành cố nhân
Giữa biển người mênh mông
Ta mong người vẫn khoẻ

>> Thơ: Có phải là tình yêu?
>> Thơ: Hãy ngủ đi em ơi!

Cơn đại dịch chưa chịu trở về
Còn người thì đã bặt vô âm tín
Mặc kệ tin nhắn của ta trôi lơ lửng
Giữa đêm, nghe tiếng thở dài

Ta trở mình trong giấc ngủ đứt đoạn thành hai
Mở mắt ra ngỡ thấy người vẫn đang ở đó
Trái tim ta vụn vỡ
Chỉ bởi vì sự im lặng của đêm sao?

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s