Lên rừng xuống biển: có một Việt Nam đẹp hiền hòa


Chỉ cần bước ra khỏi nhà, mang theo một trái tim phóng khoáng và rộng mở, bạn sẽ nhận ra đất nước Việt Nam mình đẹp bình yên, hiền hòa đến nhường nào, dù là có lên rừng hay xuống biển, lên núi hay về đồng bằng,…

>> Còn gì yên ả hơn?
>> Việt Nam qua ảnh đen trắng

Không biết nên dùng vốn từ nghèo nàn có sẵn, hay cố gắng bắt chước lời hay ý đẹp, ngôn từ hoa mỹ từ sách vở để chú thích cho những bức ảnh chụp Việt Nam trong nhiều hành trình, chuyến đi từ nhiều năm qua của mình… Thôi thì, có lẽ đành lặng im để nghe ảnh kể chuyện. Và xin vay mượn những câu thơ, lời bài hát về quê hương đất nước để nói lên tiếng lòng – tình yêu dành cho xứ sở thanh bình này!

“Khi ta lớn lên Đất nước đã có rồi
Đất nước có trong những cái “ngày xửa ngày xưa…” mẹ thường hay kể
Đất nước bắt đầu với miếng trầu bây giờ bà ăn”

(“Đất nước” – Nguyễn Khoa Điềm)

Quê hương anh miền sơn cước Hà Giang
Núi trùng điệp ngỡ ngàng trong cảnh sắc

(“Về quê anh em nhé” – Thái Xuân)
“Sapa mây trắng hững hờ
Níu chân lữ khách ngẩn ngơ quên về
Bồng bềnh một thoáng đê mê
Trăm năm duyên nợ câu nghê mặn nồng”

(“Sapa một thoáng đê mê” – Quy Ngọc)
“Tràng An lượn muôn màu khoe sắc thắm
Quê em đẹp phong cảnh hiền hòa lắm
Mời anh về cùng ngắm cảnh quê hương.”

(“Về với Ninh Bình quê em” – Hoa Đồng Nội)
“Dù có đi bốn phương trời
Lòng vẫn nhớ về Hà Nội
Hà Nội của ta, thủ đô yêu dấu”

(“Nhớ về Hà Nội” – Hoàng Hiệp)
“Chiều Phố Núi mù sương ta mãi đợi
Dưới hoàng hôn một sắc áo ai vàng”

(“Đà Lạt lập đông” – Nguyễn Nhật)
“Đắk Ke mây nước mênh mông
Sắc trời se lạnh cho lòng ngẩn ngơ”

(“Mời em về Kon PLông” – Xuân Lê)
“Thà cứ để trái tim mình khao khát
Còn hơn đời biển man mác nỗi buồn.”

(“Tình của biển” – Nguyên Ngọc Thiên Băng)

Ảnh: biển Lộ Diêu, thị xã Hoài Nhơn, Bình Định
“Nhà Bè nước chảy chia hai
Ai về Gia Định, Đồng Nai thì về”

(Ca dao)
“Chẳng bao giờ Sài Gòn thấy nghỉ ngơi
Như sức trẻ luôn tràn trề nhựa sống”

(“Yêu quá Sài Gòn” – Trung Hưng)
“Hoa rụng hết, mưa đã tạnh, núi non tịch mịch
Một tiếng chim kêu lại cảnh xuân tàn”

(“Mạn hững ở Sơn Phòng” – Trần Nhân Tông)

Ảnh: thiền viện Chơn Không, Bà Rịa – Vũng Tàu
“Uống giọt quê hương giữa xứ dừa
Nghe hồn lịm mát lúc ban trưa”

(“Giữa xứ dừa” – Thanh Sơn)
“Mình ngồi bên nhau nghe tiếng chuông chùa
Chùa Miên bình yên câu hát xa đưa”

(“Tùy hứng lý qua cầu” – Trần Tiến)

Ảnh: chùa Mới, An Giang.

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s