Thơ: Có phải là tình yêu?


Em là giấc mộng đẹp
Mà chị muốn chìm vào
Khi màn đêm buông xuống
Nhắm mắt, tìm xôn xao…

Lần đầu ta gặp mặt
Chị e thẹn quá mà
Chúng ta ít liên lạc
Từ dạo ấy, rất xa.

Thoảng, trên mạng, em qua
Thả rơi vài câu hỏi
Chị đi du lịch à?
Những nơi em mong mỏi!

Vào một buổi tối nọ
Em nhắn cho chị, rằng
Chị cho em theo với
Chị, ngại e trong lòng…

Từ chối ngay, kỳ quá
Mà nhận lời, được sao?
Vậy là chị đành phải
Đi nước đôi thôi nào

Ta trò chuyện nhiều hơn
Dường như ngày càng thân
Em tỏ ra hào hứng
Nhiệt tình và ân cần:

Mình gặp nhau chị ơi
Chị vui vẻ: Được thôi!
Sau năm năm không gặp
Ngẫm ra, cũng thật dài

Dù sống cùng thành phố
Gặp nhau chỉ lần hai
Nhưng buổi gặp thiệt ngắn
Bởi, em phải đi rồi!

Chúng ta, hai đường thẳng
Mãi mãi, không gặp nhau
Thân ai, người ấy giữ
Cớ gì, mà chị đau?

Chỉ vì chị nhận ra
Gặp em, chị thấy là
Đằng sau giá băng ấy
Một trái tim rất là

Nhạy cảm và ấm áp
Nhiệt thành và chân tình
Thấu lòng người đến vậy
Chị, chỉ biết thương mình!

Em có nào để ý
Quan tâm đến chị đâu!
Em rạch ròi ranh giới
Giữa cảm, với tình sầu

Em là tảng băng cứng
Chị không phải lửa gần
Chị cũng nào đâu muốn
Tiến đến em thật gần…

Chỉ là, chị lỡ mang
Một con tim hoang tàn
Mộng mơ và yếu đuối
Tự mình, đổ, rồi tan.

Chỉ mong thời gian đến
Tim chị sẽ nguôi ngoai
Sẽ không còn len lén
Nước mắt cứ chảy dài.

>> Thơ: Một hôm ngang phố nọ
>> Thơ: Em phải làm gì để quên được anh?

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s