“Một cõi đi về” của Trịnh Công Sơn, viết cho người hay cho chính chúng ta?


Phải công nhận rằng, khi con người ta càng hiểu biết hơn về cuộc đời, thì mới càng “thấm” những ca từ trong các bài hát của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn.

>> Thu âm: Cho đời chút ơn (Trịnh Công Sơn)
>> Thu âm: Dấu chân địa đàng

Bài “Một cõi đi về” là một ví dụ điển hình. Những câu “Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi/ Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt“, “Đôi chân ta đi sông còn ở lại“, “Nghe mưa nơi nầy lại nhớ mưa xa“, “Trong khi ta về lại nhớ ta đi“,… không chỉ đơn giản là nói về sự đi. “Đi” ở đây có thể là rời xa quê hương, rời ngôi nhà thân yêu để đến một nơi khác, một nơi hoàn toàn mới, để mà học hành, làm việc. “Đi” ở đây cũng có thể là đi du ngoạn, đi để nhìn ngắm một thế giới rộng lớn bao la. Nhưng mà “đi” cũng có nghĩa là dấn bước một hành trình để tìm lại bản ngã, tìm lại chính bản thân mình. Để rồi quay đầu nhìn lại thì thấy rằng “Đôi tay nhân gian chưa từng độ lượng“, hay là bản thân chúng ta cũng chưa từng độ lượng, chưa từng chấp nhận bản thân mình?

Trịnh Công Sơn, cuối cùng là người viết cho chính mình, cho ai đó, hay cho tất cả chúng ta?

Có bạn nghe giọng mình trong mấy bài hát thu âm, rồi nghe giọng mình khi hát karaoke ở ngoài đời thì cảm thấy… thất vọng quá. Mình cũng chẳng biết giải thích vì sao, chỉ biết là chất giọng yếu và nhỏ của mình chỉ hợp với nhạc nền nhẹ nhàng, kiểu như hát trong phòng kín, nhỏ, cùng với âm thanh thô mộc thì mới nghe được.

Bài hát được thu bằng điện thoại, trong phòng trọ, nên lẫn tạp âm, mong thính giả không chê!

Một cõi đi về
Sáng tác: Trịnh Công Sơn
Beat: Romance Nguyen

Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi
Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt
Trên hai vai ta đôi vầng nhật nguyệt
Rọi suốt trăm năm một cõi đi về

Lời nào của cây lời nào cỏ lạ
Một chiều ngồi say, một đời thật nhẹ ngày qua
Vừa tàn mùa xuân rồi tàn mùa hạ
Một ngày đầu thu nghe chân ngựa về chốn xa

Mây che trên đầu và nắng trên vai
Đôi chân ta đi sông còn ở lại
Con tinh yêu thương vô tình chợt gọi
Lại thấy trong ta hiện bóng con người

Nghe mưa nơi nầy lại nhớ mưa xa
Mưa bay trong ta bay từng hạt nhỏ
Trăm năm vô biên chưa từng hội ngộ
Chẳng biết nơi nao là chốn quê nhà

Đường chạy vòng quanh một vòng tiều tụy
Một bờ cỏ non một bờ mộng mị ngày xưa
Từng lời tà dương là lời mộ địa
Từng lời bể sông nghe ra từ độ suối khe

Trong khi ta về lại nhớ ta đi
Đi lên non cao đi về biển rộng
Đôi tay nhân gian chưa từng độ lượng
Ngọn gió hoang vu thổi buốt xuân thì…

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s