Đi chơi một mình: Hà Nội – Sa Pa – Hà Giang – Ninh Bình (20)


Khi chọn đến Hà Giang, mình ưu ái nhất là hai địa danh: một là Phố Bảng, hai là phố cổ Đồng Văn. Nghĩa là, làm gì làm, mình muốn đi được hai điểm trên nhất, những điểm còn lại, đi hay không đều không quan trọng.

>> Đi chơi một mình: Hà Nội – Sa Pa – Hà Giang – Ninh Bình (19)
>> Đi chơi một mình: Hà Nội – Sa Pa – Hà Giang – Ninh Bình (18)

Trong đó, thị trấn Phố Bảng là nơi mình muốn đến nhất. Vì mình tình cờ đọc được một bài viết với những hình ảnh ngôi nhà, thị trấn nhỏ bình yên, và chợt muốn đến nơi này ghê gớm. Mình thích xem ảnh đẹp, thích nhìn ngắm thật lâu hay à ố với những hình ảnh kiến trúc – cảnh quan đẹp mắt, nên thơ, lãng mạn, hùng vĩ… trên thế giới. Nhiều lần, mình muốn đến một địa danh nào đó chỉ vì được xem qua những bức ảnh về nơi đó ở trên các phương tiện truyền thông. Chẳng hạn như ngôi chùa Kyauk Ka Lat nằm trên đỉnh một phiến đá chênh vênh ở miền Nam Myanmar. Dù biết rằng, “nghệ thuật là ánh trăng lừa dối”. Nhưng mình vẫn muốn đến thử, vẫn tin tưởng, vì biết đâu đó, nhiều khi ảnh sao ngoài đời vậy thì sao?

Khu vực xã Thài Phìn Tủng, vẫn thuộc huyện Đồng Văn, Hà Giang

Hẳn là đi dọc khắp các tỉnh vùng biên sẽ thường bắt gặp những biển báo “Khu vực biên giới – frontier area” như thế này!

Ngang qua một ngôi nhà đẹp với tường đá, ngói âm dương, và vạt tam giác mạch phía trước

Tam giác mạch còn có tên kiều mạch, lúa mạch đen, mạch ba góc, thuộc họ rau răm (Polygonaceae). Tam giác mạch được trồng nhiều ở Hà Giang, Cao Bằng, Lạng Sơn, Thái Nguyên.

Bột tam giác mạch dùng nấu cháo, làm bánh, là nguồn thức ăn quan trọng với đồng bào miền núi. Quả và lá làm thức ăn chăn nuôi gia súc. Cây tam giác mạch cũng là cây thuốc, là nguồn chất rutin tự nhiên, dùng làm thuốc phòng ngừa các tai biến mạch máu do xơ vữa động mạch, tăng huyết áp và các rối loạn tuần hoàn tĩnh mạch gây nên.

Vài năm nay, nhờ những mùa hoa tam giác mạch thu hút du lịch mà người dân địa phương có thêm nguồn thu nhập. Thông thường, vào khoảng cuối tháng 10, đầu tháng 11, dân du lịch lại kéo nhau lên Hà Giang để chiêm ngưỡng mùa hoa tam giác mạch nở rộ.

Ngang qua một ngôi trường khang trang

Quốc lộ 4C đoạn này mặt đường rất tốt, chỉ cần chạy chắc tay ở những đoạn quanh co là được. Vì đây là quốc lộ nên vẫn có xe tải, xe ô tô chạy qua lại, chỉ là mình không thấy xe lớn cỡ 45 chỗ đi thôi, có lẽ bị cấm.

Dừng xe chụp ảnh dọc đường, hôm nay thì mình chỉ đi có vài điểm, trong đó Phố Bảng đặt lên hàng đầu, nên vẫn còn nhiều thời gian nhởn nhơ.

Một người phụ nữ gùi cỏ khô đi qua

Cả một đoạn này thuộc khu vực xã Sà Phìn, huyện Đồng Văn, gọi là cao nguyên đá Đồng Văn

Mình đoán đây gọi là hạt dền

Loại để làm bánh hạt dền mà mình thấy bày bán ở chợ đêm phố cổ Đồng Văn

Cao nguyên đá nên toàn là đá tai mèo. Đá, đá và đá.

Kề đoạn này có một con đường nhỏ bên tay phải, có cái chòi nhô ra, có lẽ là nơi để dân du lịch bụi vào đứng chụp ảnh kỹ hơn về cao nguyên đá Đồng Văn

Ăn trái mận Tuyên Quang giữa núi non mênh mông cảm giác đúng là khác hẳn!

*** Bài viết có sử dụng tài liệu biên tập lại từ nhiều nguồn trên Internet.

(Còn tiếp)

>> Đi chơi một mình: Hà Nội – Sa Pa – Hà Giang – Ninh Bình (21)

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s