B’Lao cuối tuần, “đánh nhanh rút gọn” (2)


Sau một đêm nghỉ ngơi thì sức khỏe cũng hồi phục phần nào, đỡ ê mông mỏi tay vì chặng đường dài chạy xe mỏi miết (đi hai người nên mình ít dừng dọc đường để chụp ảnh nhăng cuội, vì vậy cũng mỏi hơn so với những khi đi một mình). Hơn 6g thì nhóm bắt đầu chạy xe ra đường, theo hướng đường đi thác Đamb’ri, nhưng không ghé thác.

>> B’Lao cuối tuần, “đánh nhanh rút gọn” (1)
>> Đắk Nông, đi theo tiếng gọi của dã quỳ

Trên đường đi thì ghé mua bánh mì ngọt mặn các loại mang theo để ăn sáng. Đang tháng 2, trời không mưa, trưa có nắng thì nóng, nhưng đêm khuya và sáng sớm thì vẫn lạnh 20-23 độ C.

Con đường thác Đamb’ri là một con đường đẹp mà mình nghĩ nếu như có thời gian, có xe máy, thì các bạn ghé Bảo Lộc nên một lần chạy vô cho biết. Đường nhỏ, ngoằn ngoèo vượt đèo dốc, nhưng khá tốt nên có thể chạy nhanh. Hai bên đường thì toàn cảnh đồi trà, đồi cà phê, đất đỏ, cỏ cây hoang dại. Những bông hoa xuyến chi trắng muốt còn ngậm sương sớm, vài hoa dã quỳ cuối mùa đang cố tỏa hết sức sống rực rỡ còn sót lại…

Chạy một lúc thì thấy mặt trời như quả bóng đỏ chót hiện ra từ phía sau. Đường tốt quá nên Bão chạy xe khí thế, mình phải gọi giật lại để dừng chụp ảnh.

Ảnh: La Ngọc Trúc

Giọt sương và chiếc lá

Những bụi xuyến chi đơn sơ nhưng thật có sức hút

Một khóm hoa cải bên vệ đường

Thêm thông tin liên quan tới bức ảnh trên một chút. Cứ mỗi khi nhìn thấy hoa cải là mình lại mặc định trong tai loáng thoáng cất lên:

Gió đưa cây cải về trời
Rau răm ở lại chịu lời đắng cay

Bạn chắc đã từng nghe qua hai câu thơ này, nhưng mấy ai hiểu được ý nghĩa sâu xa trong đó?

Chuyện rằng, vào năm 1785, để đánh lại quân Tây Sơn, Nguyễn Ánh dự định gửi con cả là hoàng tử Cảnh đi theo cố đạo Pháp (Bá Đa Lộc) sang Pháp cầu viện. Bà Phi Yến (tức Lê Thị Răm) – vợ thứ của Nguyễn Ánh đã can ngăn chồng đừng làm việc “cõng rắn cắn gà nhà” khiến người đời chê trách. Nhưng Nguyễn Ánh không những không nghe lời khuyên của bà mà còn nổi giận, nghi bà thông đồng với quân Tây Sơn, định giết bà. Nhờ quần thần can xin, Nguyễn Ánh đã tống giam bà vào một hang đá trên đảo Côn Lôn (tức Côn Đảo, hay Côn Sơn ngày nay).

Khi quân Tây Sơn đánh ra đảo, Nguyễn Ánh bỏ chạy ra biển, hoàng tử Cải (còn gọi là Hoàng tử Hội An), con Bà Phi Yến, lúc đó mới 4 tuổi đòi có mẹ đi cùng. Trong cơn tức giận, Nguyễn Ánh đã hất hoàng tử Cải xuống biển để trừng phạt về tội cãi cha. Cái chết của con trai đã để lại cho bà Phi Yến một nỗi đau khôn nguôi.

Gió đưa cây cải về trời
Rau răm ở lại chịu lời đắng cay

Ấy chính là nói về câu chuyện của hoàng tử Cải và bà Phi Yến (Lê Thị Răm).

Xác hoàng tử Cải trôi vào bãi biển Cỏ Ống, được dân làng đem chôn cất đàng hoàng. Bà Phi Yến, theo truyền thuyết, sau đó được một con vượn và một con hổ cứu ra khỏi hang đá và về sống với dân làng Cỏ Ống để tiện trông nom mộ hoàng tử Cải.

Vào đêm rằm tháng Bảy năm đó, ban hương chức làng An Hải cử đại diện qua làng Cỏ Ống rước bà về dự lễ xá tội vong nhân. Buổi lễ kéo dài đến khuya, sau đó bà nghỉ đêm tại làng An Hải để ngày hôm sau về lại Cỏ Ống.

Năm ấy bà mới 24 tuổi, dung nhan rất lộng lẫy. Trong làng có tên đồ tể tên là Biện Thi nổi lòng tà dục, đã mò vào cấm phòng nắm lấy tay bà. Nghe tiếng bà tri hô, dân làng kéo đến đóng gông tên Biện Thi, chờ ngày xử tội.

Tủi phận mình, bà đã chặt đứt cánh tay bị xâm phạm rồi quyên sinh để giữ trọn danh tiết.

Ngày nay, bên mộ hoàng tử Cải mọc lên một cây xanh tốt và rất sai quả. Người dân bảo đấy là quả dâng cho bà Phi Yến“.

Quả là một câu chuyện buồn.

Ánh nắng ban mai dần xua tan màn đêm

Vài nơi vẫn còn bị màn sương nhờ nhờ bao phủ

Ảnh: Lê Duy Bão

Cái màu nắng sớm trong “giờ vàng” này không dễ gì tạo ra được từ các phần mềm chỉnh sửa ảnh

Trên cung đường này, đi một quãng nữa là bạn sẽ gặp được tòa nhà màu trắng luôn đóng cửa im ỉm mà dân tình hay dừng lại chụp ảnh “sống ảo”, gọi ưu ái là lâu đài Trắng.

Ảnh: Lê Duy Bão

Ảnh: Lê Duy Bão

Khóm hoa giấy e ấp

Dã quỳ cuối mùa

Con đường khiến người lữ khách “chết mê chết mệt”

Mai anh đào nở rộ

Mặt trời hay là mặt trăng đây?

Ảnh: La Ngọc Trúc

Điểm tiếp theo mà tụi mình ghé, cũng nằm trên cung đường này, bên tay trái, chính là tu viện Bát Nhã, một nơi có cảnh sắc làm say lòng người với đồi trà, rừng thông, cây cỏ hoa lá, cùng không gian thanh tịnh an yên.

Cổng tu viện cổ kính

Đồi trà phía trước tu viện, xa xa là tượng Địa Tạng của nghĩa trang

Địa Tạng Vương bồ tát là một trong 6 vị bồ tát quan trọng của Phật giáo đại thừa, cùng với Quan Thế Âm bồ tát, Đại Thế Chí bồ tát, Văn Thù Sư Lợi bồ tát, Phổ Hiền bồ tát, và Di Lặc bồ tát. Địa Tạng bồ tát được biết đến bởi lời nguyện cứu độ tất cả chúng sinh trong lục đạo luân hồi vào thời kỳ sau khi Phật Thích-ca Mâu-ni nhập Niết-bàn cho đến khi Bồ-tát Di Lặc hạ sanh, và nguyện không chứng Phật quả nếu địa ngục chưa trống rỗng. Do đó, Địa Tạng thường được xem như là vị bồ tát của chúng sanh dưới địa ngục hay là giáo chủ của cõi U Minh“.

Có lẽ vì vậy mà tượng Địa Tạng thường được đặt ở các nghĩa trang.

Con đường hoa dâm bụt lãng mạn, một cổng phụ đi vào tu viện

Mọi lời giải thích cho bức ảnh này đều là thừa thãi, khuấy động sự tĩnh lặng của chốn Phật môn

Nắng mỗi lúc một nhạt dần

Cỏ cây chụp trong tu viện

(Còn tiếp)

Chú thích:
Những chữ in nghiêng đặt trong ngoặc kép là sưu tầm và biên soạn từ Internet.

>> B’Lao cuối tuần, “đánh nhanh rút gọn” (3)

One thought on “B’Lao cuối tuần, “đánh nhanh rút gọn” (2)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s