Bóng người xưa…


Tôi ngồi nhớ bóng hình xưa
In trên mái tháp giấc trưa vừa tròn
Trông xa chỉ thấy núi non
Ngàn năm một dải vuông tròn thế nhân

Người xưa gặp chỉ một lần
Xa rồi mới biết bâng khuâng bén lòng
Đành thôi, một chuyến thong dong
Tùy duyên gặp lại, lấy tình đối chân

Trông theo sương khói ân cần
Mặt trời ẩn dạng sau làn mây u
Chiều buông khép lại mịt mù
Rũ mình thật chậm, biệt từ giấc mơ…

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s