Bồ công anh, loài hoa gửi gắm những lời nguyện ước…


Bồ công anh thường mọc hoang ở xứ lạnh. Tại Việt Nam, ta có thể thấy bồ công anh ở Đà Lạt và các tỉnh phía Bắc, rộ lên vào tháng 3-4 hay tháng 9-10.

Do lá bồ công anh nhọn dài và mang hình răng cưa nhọn hoắt như những chiếc răng nanh của con sư tử, vì thế người ta còn gọi cây hoa này là cây răng sư tử. Có nhiều loại bồ công anh, như màu vàng nhạt, vàng sậm, giống hoa cúc, khi tàn sẽ phát triển thành cụm hoa khô màu trắng gồm nhiều hạt đính lại với nhau, chỉ một cơn gió thổi qua, cụm hoa này sẽ tan ra, phát tán hạt đến những vùng đất mới.

Có nhiều truyền thuyết về loài hoa xinh xắn mang thông điệp gởi gắm những lời nguyện ước theo gió này. Trong đó là sự tích về những nuối tiếc tình thân, quê hương đất nước. Bạn có muốn đọc qua?

Sự tích hoa bồ công anh

Đã lâu lắm rồi, khi con người mới hình thành nên các quốc gia và đang cố gắng củng cố sự vững mạnh của đất nước mình. Ở một vương quốc nọ, cũng giống như nhiều quốc gia khác, họ đang sống trong những ngày tháng đầu tiên của một thời kỳ phát triển mạnh mẽ. Cả đất nước dường như sôi nổi và phân kính với sự phát triển.

Ở nơi đó, trong một gia đình của vị quan có hai người con trai, một người còn khá nhỏ, người con trai còn lại đã bước sang độ tuổi mười bốn. Cuộc sống của gia đình đối với nhiều người được coi là êm đềm và đầy đủ. Thế nhưng, cho đến một ngày, người cha gọi người con trai lớn và hỏi: “Sống ở trên đời việc lớn nhất đối với người con trai là gì?”

Người con trai trả lời: “Là một người con trai thì nên học tập và rèn luyện, còn là một người đàn ông thì phải giữ được cái cốt cách của một người con trai”.

Người cha cau mày và nói: “Vậy là con biết mình phải sống thế nào rồi hả?”.

“Dạ”- Người con trai đáp.

Người cha quay lưng đi mà không nói thêm lời nào.

Trong suốt quãng thời gian sau, cậu con trai lớn không ngừng trải qua bao nhiều thách thức của cuộc sống. Những bài học của từ những người trong gia đình đã trui rèn nên một con người, một người đàn ông thực sự.

Cậu con trai mười bốn tuổi năm nào đã trở thành chàng thanh niên cao lớn. Trong trái tim chàng là ẩm ủ bao nhiêu hoài bão, bao nhiêu mơ ước. Có những ước mơ thất nhỏ bé như một câu chuyện tình, có những hoài bão to lớn như một vị hoàng đế. Có những mơ ước mà chàng đã giành được, những vinh quang nhỏ nhặt và có cả những thật bại đầy nước mắt. Cho đến một ngày, chàng muốn đi tìm một chỗ đứng riêng cho mình, muốn một cuộc sống độc lập, chàng đã quyết định ra đi.

Với nguồn lực của mình và số bạn bè của mình, chàng tự thiết lập cho mình một đội quân. Chàng muốn tự mình xây dựng một đế quốc cho riêng mình. Chàng đã ra đi.

Trải qua hàng trăm, hàng ngàn trận đánh. Đi qua biết bao nhiêu ngôi làng, nhưng những gì chàng giành được ngày một hùng mạnh, nhưng trong đầu chàng mới chỉ vọn vẹn có “kinh nghiệm về sự mất mát”.

Thời gian dần trôi, mải mê với chinh chiến, mái tóc xanh thủa nào đã ngả màu trắng ngà, màu của tuổi tác và sự phản chiếu của ánh nắng mặt trời. Vị hoàng đế, một mình một ngựa chậm bước trên đất nước rộng lớn mà mình tạo ra. Ông mải mê đi, đi mãi, và dừng chân nghỉ trong phòng khách của một ngôi nhà nhỏ. Ngước mắt nhìn qua cửa sổ, ánh trăng đã lên cao. Trong mắt ông những kỷ niệm như tràn về, từ những ngày tháng thơ ấu, đến thời gian tha hương, xa xứ. Trong đầu ông hàng loạt những câu hỏi, những suy nghĩ về những gì ông chưa làm được. Ông nhớ những người thân, những người bạn, những người ông chưa làm được gì nhiều cho họ…

Ánh trăng đã xuống dần và vị hoàng đế gọi chủ nhà lại và nói: “Khi ta chết, hãy chôn ta ở nới cánh đồng thảo nguyên rộng lớn ở quê ta. Ta muốn linh hồn ta được về với quê hương, để trở về với nới ta sinh ra. Dù ta ở đâu, bay xa đến đâu cũng sẽ có một ngày ta trở về mảnh đất đó… Ta muốn gửi muôn phần hồn của ta vào gió, phần theo cha, phần gửi mẹ, phần gửi người ta yêu, phần gửi những người ta đã lỡ hẹn, gửi những người ta cho là không đúng… Mỗi phần hồn là một lời nguyện cầu, nơi ta đến có nụ cười, có cả nước mắt,…”

Ít lâu sau vị hoàng đế băng hà. Theo lời căn dặn, ông được chôn cất tại thảo nguyên rộng lớn nơi quê hương ông sinh ra. Và từ nơi ông được chôn cất đã mọc lên một loài hoa. Loài hoa lạ khi nở hoa trông như như những chiếc răng của loài sư tử. Khi hoa tàn những cánh hoa bay theo làn gió. Những cánh hoa tựa như những cây hoa thu nhỏ. Nương mình theo gió mà bay…

Loài hoa đó được gọi tên là bồ công anh. Loài hoa gửi gắm những lời nguyện ước…

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s