Nói dối


Một trong những cách sống nhẹ nhõm mà mình biết, đó là không nói dối, nếu chưa được thì cố gắng càng ít nói dối càng tốt.

Nói dối chính là việc nói sai sự thật, làm ảnh hưởng đến người khác, đến kết quả sự việc. Nói dối phản ánh tính cách không trung thực, tạo nên sự mất lòng tin lẫn nhau.

Nếu ta nói dối một lần, thì sẽ có (những) lần sau nữa. Nói dối để che đậy sự việc A, lại phải nghĩ ra một sự thật sai trái khác để che đậy sự việc B – thứ dính dáng tới sự việc A, rồi lần lượt là lời nói dối về sự việc C, D…

Nói dối, cái hại trước mắt là đã thấy không tốt cho sức khỏe. Lời nói dối làm cho thần kinh ta căng thẳng, môi khô khốc, mắt đảo tròng, tim đập nhanh, tay chân run rẩy, thân nhiệt giảm. Nói dối nhiều lần sẽ thành tật, khi sự thật bị phanh phui, sẽ không ai tin tưởng ta nữa. “Một lần thất tín, vạn lần bất tin”. Câu chuyện về chú bé chăn cừu nói dối chính là một ví dụ điển hình về hậu quả của việc nói dối.

Trong Phật giáo, nói dối là một hành động không thể chấp nhận. Tuy nhiên, “có những trường hợp người nói dối để cứu người hay vật thì không phạm tội.

Trong kinh có kể chuyện tiền thân Đức Phật là một vị Sa Môn, đang ngồi thiền trong rừng. Khi nhà vua và quân lính đi săn, đuổi theo con nai, đến chỗ Đức Phật thì mất dấu. Họ đến hỏi vị tỳ kheo: “Ông có thấy con nai chạy về hướng nào không? Vị thầy tu lẳng lặng, không nói. Quân lính nổi giận la hét và lôi thầy tu đến trước mặt nhà vua. Vua lập lại câu hỏi trên thì thầy ấy đáp như sau: ‘Thưa Đại Vương, tôi là kẻ tu hành, giữ gìn giới luật thì không được nói dối và cũng không được sát sanh. Nếu tôi nói không thấy là tôi nói dối, và phạm tội khi quân. Nếu tôi nói thật để Đại Vương giết con nai thì tôi phạm giới sát sanh. Xin Đại Vương tha thứ và cho tôi miễn trả lời câu hỏi này. Nếu Đại Vương bắt tội thì tôi sẵn sàng chịu chết chứ không thể nào trả lời cho Đại Vương được”.

Trong lịch sử Việt Nam, thời vua Quang Trung, khi quân lính truy lùng chúa Nguyễn Ánh, ông phải chạy vào chùa, xin nhà sư cứu mạng. Chùa nghèo và rất đơn sơ, sư đành cho khiêng một trong ba tượng Phật xuống đất và bảo Nguyễn Ánh lên ngồi trên bàn thờ, thế chỗ tượng Phật ấy. Khi quân lính đến hỏi: “Nãy giờ ông có thấy ai chạy vào chùa không?” thì nhà sư bình tĩnh trả lời: “A Di Đà Phật! Bần đạo bận tụng kinh, niệm Phật nên không nghe thấy ai cả”. Sau một hồi lục soát, thấy không có ai thì họ bỏ đi. Nhà sư đã nói dối nể cứu mạng người (sau này là vua Gia Long), cũng được xem là không phạm tội” (Theo Phật Pháp Ứng Dụng).

Một lời nói dối với mục đích tốt đẹp, chẳng hạn như lời khen ngợi vừa phải, lời động viên chân thành, sẽ chẳng hại gì, mà ngược lại còn giúp cho người khác trở nên phấn chấn hơn, lạc quan hơn, tin tưởng hơn, và cố gắng nỗ lực hơn.

Còn những lời gièm pha, chuyện không nói có, chuyện trắng nói thành đen… sẽ chỉ đem lại những hậu quả tiêu cực mà thôi.

One thought on “Nói dối

  1. Cảm ơn bài viết khá bổ ích!

    Nói dối, láo, xảo, gian trá, lừa đảo…những thứ này xuất phát ngay trong bộ máy lãnh đạo của đảng cộng sản Vietnam hiện tại. Tất cả người Vietnam đều biết rõ.
    Tuy nhiên cũng có số người bác bỏ và cũng có số người hùa theo nói dối để kiếm ăn. Do đó xã hội tại vietnam hiện nay là một xã hội nói dối để sinh sống.

    …!…

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s