Nói cùng đôi dép


Ta mượn bài thơ để nói cùng đôi dép
Dép nhựa thôi, sáu mươi ngàn một đôi
Đã cùng ta đi góc bể chân trời
Năm tháng rộng, ở bên ta bầu bạn

Leo núi, lên non, xuống biển, thác ghềnh
Chẳng nề chi, vẫn nhịp đều chân bước
Luôn bên nhau, cùng mỉm cười, hài hước
Khi chùn chân, mỏi gối, cùng nghỉ ngơi

Dép thân yêu, ta muốn nói vài lời
cảm ơn chân thành từ thật tâm ta đó
Khắc ghi những ngày ta đã từng gắn bó
Nếu phải xa rời, ta chắc, sẽ nhớ nhung

Ngày ấy rồi xảy ra, đâu biết được mấy chừng
Nhưng ta kệ, khi nào hay, hãy biết
Vào lúc này, vội chi mà nuối tiếc
Khi dép vẫn ở đây, ngay bên dưới chân ta

Phải tranh thủ, khi cùng chung một nhà
Ta vượt thêm núi, sông, và biển cả
Bước qua thế giới, trước mặt trời sáng lóa
Để thấy rằng, chúng ta, dù bé nhỏ
Nhưng vẫn rạng ngời những đốm lửa niềm tin…

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s