Chỉ lúc này…


Dường như bước qua cả trăm năm
Kể từ ngày ta biết thương biết nhớ
Nhưng có lâu, chừng vài ngày thêm nữa
Là chỉ mới tròn một tháng mà thôi!

Cứ như thể tận thế đã đến rồi
Khi nhiều ngày người – ta không trò chuyện
Biết làm sao, vì người không để ý
Chẳng để tâm, một chút gì về ta.

Mặc kệ đi, ngẩn ngơ nhìn lá hoa
Ta cứ mặc kệ một cơn say đắm
Bỏ mặc những nỗi niềm sâu thẳm
Nghĩ vẩn vơ, mỗi khi nhìn mây bay…

Này người ơi, người có lẽ chẳng hay
Rằng ta đã từng, nhớ thương người đến vậy
Hoa nở rồi sẽ tàn, mây sẽ bay đi mãi
Ta nhớ người, chỉ lúc này, rồi thôi!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s