Đi qua giấc mộng


Viết cho một người mà ta “say nắng”…

Ta thấy người trong giấc mộng xa xôi
Thật êm đềm mà ta hằng mong nhớ
Rồi tỉnh giấc, giật mình trong hơi thở
Nó phải nên kết thúc, đúng vậy rồi…

Ta tự hỏi tại sao cứ chơi vơi
Cứ nghĩ mãi về những lần đổ vỡ
Tình yêu nào mà không có trắc trở?
Vậy mà ta cứ buồn, mãi không thôi…

Nhiều lần ta bỗng chợt nhớ đến người
Ôm mộng mơ trong cõi đời trần tục
Người không biết, hay giả vờ không biết
Hoặc có thể là, biết, nhưng lại lặng im

Ta có nên hồ hởi quyết đi tìm
Tìm rồi gặp, gặp làm chi, không thể!
Người đã có một ai đó để san sẻ
Ta xuất hiện bên người, chẳng qua chỉ để mua vui…

Vì cớ sao mà ta lại mỉm cười
Khi nhớ những phút giây nông nổi
Ta điên rồi, lòng ta sao bối rối
Nghĩ về người, để giấc mộng đưa chân

Tỉnh dậy đi nhìn rõ cõi hồng trần
Đừng mộng mơ để thêm phiền, thêm khổ
Có những thứ không thể nào được nhớ
Có những người, nhất quyết phải quên đi…

Đi qua giấc mộng thôi, có là gì…

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s