Nam Trung bộ 2015, đuối nhưng vẫn đi! (9)


Ngày 5: Hội An (Quảng Nam) – Huế (Thừa Thiên Huế)
Làng gốm Thanh Hà Hội An và con đường biển Đà Nẵng

Nhưng trước khi rời Hội An, bọn mình ghé qua làng gốm Thanh Hà cái đã. Mình chưa đi địa danh này, còn em gái kia thì thích các thể loại gốm thôi rồi.

>> Nam Trung bộ 2015, đuối nhưng vẫn đi! (8)
>> Nam Trung bộ 2015, đuối nhưng vẫn đi! (7)

Trong đầu mình mường tượng ra “làng gốm” phải là một khu vực rộng lớn, bao gồm nhiều gia đình, ngôi nhà san sát nhau và đều sản xuất hay bán cùng một loại sản phẩm là gốm. Nhưng không, đã nói rồi, đi du lịch thì không nên tưởng tượng, bởi mất công mơ nhiều rồi ngã đau.

Theo đường Hùng Vương từ phố cổ đi về hướng Đà Nẵng, làng gốm Thanh Hà chỉ cách trung tâm Hội An chừng 2 km. Rẽ trái vào một con đường nhỏ, có bảng chỉ dẫn đầy đủ, đến cuối đường, cũng là bờ sông thì quẹo phải, bọn mình chính thức đi vào làng gốm.

Trước đoạn rẽ phải thì gần đó là công viên gốm (công viên đất nung Thanh Hà) lớn nhất và độc đáo nhất Việt Nam, có lẽ hình thành chưa lâu, nhưng bọn mình không ghé vào. Vì cả hai đứa đều thích những thứ cổ cổ, truyền thống, chứ không thích những thứ mới mẻ, ăn theo (tư tưởng này hơi bảo thủ thật!).

Đi ngang qua một khu nhà cổ cổ, đoán là đình làng xưa, nhưng bây giờ được trưng dụng làm nơi bán vé

Bán vé cho cái gì không rõ, có thể là đi vô đó để tìm hiểu về lịch sử của làng gốm Thanh Hà – vốn là làng gốm cổ có tuổi đời chừng 400 năm.

Sông Thu Bồn trước con đường nhỏ đi vào làng gốm Thanh Hà

Đọc trên mạng thì thấy thông tin về nguy cơ biến mất của làng gốm, do sự xâm thực của con sông Thu Bồn, khi khu vực này trước đây vốn là đồng ruộng.

Nhưng đập vào mắt người lữ khách lúc ấy chỉ là vẻ yên bình và hiền hòa của cảnh thôn quê Nam Trung bộ

Thích cảnh quê nên hình ảnh như thế này được ghi lại nhiều

Quay trở lại với sự thất vọng, không như trong tưởng tượng về làng gốm, trước đây thì không biết như thế nào, nhưng hiện tại, làng gốm Thanh Hà chỉ còn vài con đường nhỏ, và chỉ có hai, ba cơ sở – cũng là nhà dân sản xuất và bán các sản phẩm gốm. Việc sản xuất cũng chỉ là nhỏ lẻ, tự phát, do thành viên gia đình (toàn thấy nữ) làm. Sản phẩm làm ra cũng chỉ là những món đồ đất nung mộc mạc, như bình hoa, tò he (con giống), hay đồ trang sức, trang trí nhà cửa ghép từ gốm. Các món đồ gốm khác như chén dĩa sứ thì mình đoán là nhập từ nơi khác (vì vào tham quan không hề thấy lò nung gốm lớn).

Ghé vào cơ sở sản xuất gốm Sơn Thủy để tham quan

Các hình ảnh làng gốm này được tập hợp từ hai lần chụp, vì qua hai ngày sau bọn mình quay lại tham quan lại, lý do vì sao sẽ kể ngay bên dưới.

Có khách vô tham quan, bà cụ ra làm gốm để khách xem

Clip tạo hình gốm thô sơ

Những món đồ bé xinh, mà nếu mình trẻ đi hơn 20 tuổi thì sẽ thích lắm!

Nặn tò he

Tò he thành phẩm

Nói chung sau khi tham quan làng gốm Thanh Hà thì mình khuyên bạn thế này, bạn thích thì đi thử cho biết thôi, chứ đừng kỳ vọng gì. Còn cái mà mình thấy được nhất đó chính là cảnh sông Thu Bồn êm ả như trong các ảnh ở trên thôi.

Khi quay lại thăm cơ sở gốm vào hai ngày sau đó, do trong cơ sở chỉ có mình và em gái kia vô coi, chụp ảnh, nên đã bị một chị bán hàng chào mời ghê lắm, nói riết à “hai em coi chụp ảnh rồi mua giúp chị”, như em gái kia nói là “chắc không mua là không được rồi”. Nên sau đó, em gái mua 4 cái chén ăn cơm nhìn cổ cổ, hình như tổng thiệt hại là 200.000đ.

Mình thì không thấy có thứ gì để mua (cho đúng sở thích lẫn nhu cầu của mình), nên khi em gái kia mua rồi, mình thấy cũng đỡ áy náy cho chị bán hàng kia ghê!!!

Lò nung gốm, chắc chỉ nung những món đồ đất nung thô mộc.

Phía sau cơ sở gốm ấy là con hẻm nhỏ bình yên

Lý do quay lại thăm làng gốm là, sau khi mới chụp được vài bức ảnh thì em gái kia phát hiện ra máy ảnh hết pin, mà em thì không có pin dự phòng, còn sạt pin thì lúc sáng cắm sạt không để ý sao đó mà không vô điện. Cùng là máy Canon, nhưng khác đời máy, cho nên cục pin cũng khác nhau. Vậy là mặc dù mình có pin dự phòng, thì cũng đành bó tay với trường hợp này.

Mà trong ngày hôm ấy, đường còn dài, cảnh đẹp còn rất nhiều, nhất là chặng vượt đèo Hải Vân đầy hấp dẫn, nên em đề nghị tìm mua pin dự phòng ở Đà Nẵng. Thử ghé vô một tiệm ảnh ở Hội An, rồi ở Đà Nẵng, đều ra kết quả là pin cần mua thì có đó, nhưng ngặt nỗi trong cục pin mới lại chẳng có chút năng lượng nào, cũng cần phải sạt. Cuối cùng, em đưa ra cách giải quyết là ghé vô tiệm cà phê nào đó nhờ sạt đỡ.

Mình nóng lòng (như lửa đốt), vì cứ sợ qua đèo trễ, trong khi con đèo này lại là một trong những con đèo nguy hiểm của Việt Nam, nên làm gì làm, phải đi sớm, lỡ trời tối, hay mưa, mà còn ở trên đèo, rồi lỡ xe hư nữa, thì biết tính làm sao? Nhưng cũng đành vậy, vì em kia thích chụp cảnh đẹp quá mà.

Rời làng gốm, bọn mình hỏi đường đi ra biển Cửa Đại, rồi từ đó đi dọc theo con đường biển, chạy thẳng sẽ đi qua Ngũ Hành Sơn, rồi tới đường biển Phạm Văn Đồng – Đà Nẵng.

Đi qua cầu Trần Thị Lý

Nhìn thấy cầu Rồng xa xa – Đà Nẵng vốn là thành phố nổi tiếng bởi những cây cầu mà

Chia hai…

Ghé quán cà phê này đây

Đến khoảng 14g mới xong vụ pin, cũng đã trễ, nhưng bọn mình sẵn tiện vẫn muốn tham quan con đường dọc biển Đà Nẵng một chút. Từ đường Phạm Văn Đồng cứ chạy thẳng về cuối thành phố, dọc biển, sẽ đi lên bán đảo Sơn Trà, ngang qua chùa Linh Ứng nổi tiếng, rồi cứ chạy thẳng hoài để ngắm biển. Mình biết là trên này sẽ có các địa danh bãi Bụt, bãi Rạng, bãi Đá Đen, và cuối cùng là đỉnh Bàn Cờ (Bàn cờ tiên) nơi có thể ngắm Đà Nẵng từ trên cao toàn vẹn nhất.

Đà Nẵng nhìn từ bán đảo Sơn Trà, đoạn gần chùa Linh Ứng

Biển Nam Trung bộ vào lúc nắng gắt thì rất khó phân biệt ở đâu với đâu, vì màu biển cứ xanh nhàn nhạt dễ chịu như thế…

Em gái kia hỏi mình sao người ta không gọi chung là biển Đà Nẵng, mà phải nghĩ ra bãi này bãi kia. Mình bảo, là để phân biệt. Ví dụ như em đang đứng ở bãi A, mà nếu có bạn muốn tìm em, em cứ nói đang ở biển Đà Nẵng, thì làm sao bạn đó biết em đứng cụ thể chỗ nào. Vì biển rộng quá mà!

Hai đứa cứ chạy thẳng một đường hoài, lên núi, rồi xuống, rồi lên… Cảnh đẹp lắm, nhưng trong lòng có chút gấp rút về thời gian, nên việc ngắm cảnh hay cảm hứng chụp ảnh không được toàn vẹn.

Càng lên cao thì cảnh quan càng rõ, và thành phố thì càng xa…

Thử zoom lại gần…

Đến đoạn này, mình xem bản đồ trên điện thoại thì thấy điểm cuối của con đường này còn khá xa, nên mặc dù rất muốn đi cho hết (vì trước đây mình chỉ ghé tới chùa Linh Ứng là thôi), muốn xem đỉnh Bàn Cờ…, nhưng thời gian không cho phép, nên bọn mình quay lại, hỏi đường đi ra Huế.

Tiếc lắm, nhưng để lần sau tùy duyên vậy!

Từ thành phố Đà Nẵng đi ra Huế trên quốc lộ 1A sẽ lại đi ngang qua bãi biển hoang sơ khác, nhưng ít đẹp hơn những đoạn biển bên trong thành phố, nên bãi biển ngoại ô này có phần khá đìu hiu. Trời nắng nhẹ, nhưng gió lại thổi rất mạnh, có lẽ do đường biển ít nhà, ít cây.

Hai đứa con gái dừng lại đổ xăng, rồi trong tâm thế chuẩn bị để vượt con đèo nguy hiểm nhất miền Trung Việt Nam.

(Còn tiếp)

>> Nam Trung bộ 2015, đuối nhưng vẫn đi! (10)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s