Nam Trung bộ 2015, đuối nhưng vẫn đi! (8)


Ngày 5: Hội An (Quảng Nam) – Huế (Thừa Thiên Huế)
Ban mai, một Hội An rất thật!

Lại một buổi sáng phải dậy sớm để tận hưởng từng giây từng phút ở phố cổ nhỏ xinh này.

>> Nam Trung bộ 2015, đuối nhưng vẫn đi! (7)
>> Nam Trung bộ 2015, đuối nhưng vẫn đi! (6)

Mặc dù sau đó bọn mình còn quay lại và ở Hội An tới hai đêm nữa, nhưng ở thời điểm này, bọn mình vẫn chưa có dự định đó, mà vẫn dự định là còn hành trình đi về bằng xe máy đầy mệt mỏi và tốn thời gian.

Đến Hội An mấy lần rồi, nhưng hôm đó mới là lần đầu tiên mình thật sự có được chút ít thời gian mà đi bộ để chụp nhiều ảnh về Hội An. Cả chuyến đi này chỉ có ảnh Hội An là nhiều nhất, và mình nghĩ, ai không biết chụp ảnh thì cứ tới Hội An, đi đến đâu chụp đại tới đó thì thể nào cũng có ảnh đẹp để mà khoe.

Một công trình cổ kính ngay đối diện với khách sạn Hoàng Trinh, giờ mới nhìn rõ

Sau này mình phải hỏi em tiếp tân khách sạn thì mới biết đây là đền Khổng Tử, vì cổng công trình người ta không đề tên, mà kề đó có tấm bảng rất lớn đề hướng vào “Nhà tình thương”, làm lúc đầu mình ngờ ngợ, tự hỏi đây có phải nhà tình thương hay không, sao trông lạ thế?

Đi ngang qua nhà thờ tin lành

Đã bắt đầu thấy những màu vàng sậm của tường, rào – nói không ngoa là “đặc sản” của Hội An

Bản đồ du lịch lấy ở khách sạn (sau này mới lấy)

Đường Nguyễn Thị Minh Khai vắng hoe

Một nhà hàng có lẽ là mở đèn cả đêm – hình như chỗ này cũng có phòng cho thuê

Sao mình thích Hội An đến thế. Đi rồi, đi lại, mà vẫn không thấy chán, vẫn chỉ có cảm giác thân thuộc và yêu thích. Không phải vì Hội An cho cảm giác sống chậm phù hợp với tính cách của mình, vì cũng có rất nhiều người khác đã từng đến Hội An và yêu thích thành phố cổ nhỏ xinh bên dòng sông Hoài này.

Tường vàng, cửa xanh, cửa đỏ. Dù sặc sỡ, thoạt nghĩ là sẽ chẳng ra gì, nhưng khi được tụ hợp ở Hội An thì lại không cho vẻ sến – xấu.

Đến khung cảnh bình dị nhất là chiếc xe đạp dừng hờ hững ở khắp mọi nơi, trên vỉa hè, dưới lòng đường, bên cột điện, vách tường, hay trước hàng quán nào đó… cũng làm cho mình say mê.

Lại một hình ảnh thân quen khác…

Giản đơn nhưng cuốn hút lạ kỳ!

Có người hỏi mình đi được nhiều rồi, thì thấy thích nơi nào nhất. Ở thời điểm này, nước ngoài mình chỉ mới được đi Campuchia và Lào. Còn ở Việt Nam, chỉ mới đi chừng một nửa đất nước, thì trong số những nơi đã đi qua, mình có thể nói là có nhiều nơi mình thích, như Sa Pa, Đà Lạt, Hà Tiên, Sa Đéc,… và cả Hội An.

Bọn mình tấp vào quán bánh bèo vỉa hè trên đường Nguyễn Thị Minh Khai, gần chùa Cầu (những hình ảnh trên) để ăn sáng. Một dĩa như trong ảnh là 10.000đ. Rất ngon đó nghen (sẽ kể nhiều hơn về quán ở các kỳ sau), ngon đến độ mà khi quay lại, hai đứa lại ghé ăn tiếp.

Cà phê sữa ở quán kế bên

Ăn no, hai đứa lại tiếp tục đi dạo, bước qua chùa Cầu, ra con đường dọc sông. Quay trở lại với tựa đề của kỳ này, tại sao mình lại viết là “Hội An rất thật”? Sẽ có nhiều khoảng thời gian trong ngày để bạn cảm nhận được một Hội An thật sự, đó là Hội An bình yên, Hội An giản dị, Hội An cổ kính, chứ không chỉ tấp nập du khách, xôn xao hàng quán… Một trong những khoảng thời gian đó là sớm mai, khi vạn vật còn đang ngái ngủ. Bạn ra phố, đi bộ, để nhìn thấy cảnh sinh hoạt của người dân: người quét sân, người gánh nước, người chèo thuyền, người đi bộ, người mở cửa hàng… Hội An thật, là thật như thế!

Sớm mai, bạn cũng sẽ có cơ hội cảm nhận không khí trong lành, không bị làm phiền bởi nhiều du khách và nhờ thế, bạn nhìn thấy nét đẹp cổ kính, an nhiên tự tại, tĩnh lặng của Hội An.

Kiến trúc “chất lừ”

Tường rêu phong cổ kính

Cửa có đôi mắt đó nghen, bạn có để ý không?

Hẻm nhỏ

Bức tường rêu phong “huyền thoại” trên đường Hoàng Văn Thụ, nơi thu hút nhiều người chụp ảnh khi đến với Hội An.

Xe đạp, tường vàng, hoa giấy… đều là những “đặc sản” của phố cổ…

… làm người lữ khách ngẩn ngơ… – Ảnh: Thảo Trần

Ảnh: Thảo Trần

Góc nhỏ bình dị

Một người bán trái cây dọn hàng sớm

Chợ Hội An

Cửa hàng hoa

Di tích “giếng Mái trước cửa chợ Hội An, một trong hai chiếc giếng cổ nhất trong khu vực phố cổ Hội An. Đây là giếng công cộng duy nhất ở phố cổ được lợp mái ngói vảy cá, là một biểu tượng quen thuộc gắn liền với dân cư trong khu phố cổ.”

Vì sao giếng lại được bảo tồn, bảo vệ? Vì, “cho dù cuộc sống hiện đại hôm nay, một phần trong số hàng trăm cái giếng cổ có niên đại vài trăm năm tuổi đó đã bị bỏ quên, số còn lại thành phế tích, cây cỏ mọc che khuất cả…, nhưng bằng một niềm tin mãnh liệt nào đó, người dân ở Hội An không bao giờ lấp giếng. Họ bảo rằng: Cũng giống con người, mỗi cái giếng đều có phần hồn…” (Theo vov.vn)

Hôm ấy là Quốc khánh 2/9, nên thanh niên mới chạy xe đầy đường diễu hành như thế này

Trời sáng hơn, phố bắt đầu sầm uất

Bọn mình lững thững đi bộ về lại khách sạn, thu dọn đồ, trả phòng để đi Huế cho kịp giờ.

(Còn tiếp)

>> Nam Trung bộ 2015, đuối nhưng vẫn đi! (9)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s