Đường vô thác Đắk Mai, Bình Phước


Bình Phước là tỉnh thuộc miền Đông Nam bộ, nên mùa mưa cũng thường bắt đầu từ tháng 5 và kết thúc vào đầu tháng 11. Mùa mưa mà đi rừng, đi suối, thác thì hơi cực, và khả năng có nhiều vắt, muỗi,…, nhưng bù lại thì cảnh vật sẽ khá là mướt mát. Suối và thác thì có nhiều nước, thích hợp cho những ai yêu thích việc khám phá và tắm táp.

Thác Đắk Mai là một trong những điểm tham quan được xem là danh thắng của Bình Phước. Đắk Mai thuộc thôn Bù R’Nga, xã Bù Gia Mập, huyện Bù Gia Mập, Bình Phước, cách Vườn Quốc gia Bù Gia Mập không xa, cách Sài Gòn khoảng 220 km.

Để đến được thác Đắk Mai, bạn đến xã Bù Gia Mập. Từ ngã ba chợ Bù Gia Mập, bạn rẽ trái khoảng 5 km vào thôn Bù R’ Nga. Rồi từ đây có thể để xe bên ngoài, ven theo con đường khá lớn, đất đỏ và hơi dốc, đi bộ khoảng 15 phút thì đến được thác.

Chợ xã Bù Gia Mập

Con đường đất đỏ Bazan đặc trưng

Cây K’nia đơn độc và cầu vồng sau mưa

Những bụi cây um tùm và rặng núi xanh lam đằng xa

Một rẫy cao su

Trời mưa, đường đất đỏ bùn lầy và trơn trợt

Ý thức bảo vệ môi trường của du khách đến đây khá tệ, bạn có thể thấy rác rưới được vứt khắp nơi

Với đoạn đường đầy dốc, đá và bùn đất trơn trợt như thế này, người dân địa phương vẫn phóng xe máy chở nhau ầm ầm. Thật là những “tay lái lụa”, có lẽ vì họ đã quá quen thuộc với những con đường như thế này. Cuộc sống của họ ở đây, dù là muốn hay không thì cũng phải chấp nhận.

Đã nghe tiếng nước chảy, và nhìn thấy dòng nước mùa mưa đỏ quạch chảy qua.

Các cây rừng

Những trái có hạt lạ mắt của cây rừng rụng xuống đất

Khung cảnh bên dưới thác

Vì khá mệt nên mình đã không đi xuống bên dưới khu vực thác với đường đi nhỏ, dốc, lắt léo, trơn trợt và tất nhiên là dễ té. Nên khi về xem lại ảnh của bạn bè trong đoàn, thấy cũng tiên tiếc. Nhưng thôi, sức khỏe là quan trọng nhất.

Ảnh Lê Văn Phú

Ảnh Lê Văn Phú

Đi thác mùa mưa là đúng luôn, vì có nhiều nước. Ảnh Lê Văn Phú

Với hành trình này, tuy là mùa mưa nhưng chưa thấy sự xuất hiện của em vắt nào. Ngoài ra, tuy thời gian đi bộ ít, nhưng vì lên dốc xuống dốc kha khá, nên dễ gây mệt và đuối sức.

Ảnh: Thảo Võ

Kinh nghiệm sau chặng đi này của mình là:

  • Hành lý gọn nhẹ, mang xăng-đan không trơn trợt (nếu mang giày thì trời mưa đi ướt, nặng mùi, ghê lắm), mang theo nước uống, khát thì uống in ít nước, lên dốc thì đi chậm, đều chân, hít và thở sâu, nhẹ nhàng.
  • Nếu sợ thì có thể bôi thuốc chống muỗi và thuốc DEP chống vắt quanh tất và xăng-đan.
  • Dùng dao chặt cây lồ ô có rất nhiều trên đoạn đường (nên lấy những cây ngả rạp sẵn dưới đất) làm gậy để chống đỡ trơn trợt và đỡ mệt.
  • Một kinh nghiệm của người bạn đồng hành nghe rất có lý, đó là nên mang theo những viên xí muội nhỏ để ngậm, vì trong quá trình đi bộ, cơ thể mệt, mất nước, mất muối, thì xí muội sẽ bổ sung muối, giúp đỡ mệt, tăng năng lượng cho cơ thể.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s