Mùa hè vội qua…


Anh biết không, mùa hè năm ấy
Em quen anh trong một chuyến đi xa
Phượng thắp lửa dưới bầu trời xanh ngắt
Trên cánh đồng, ta cùng ngắm mùa qua.

Mắt em trong như hồ sâu vời vợi
Môi em cười như một đứa trẻ thơ
Anh lấy đó làm nguồn khơi sáng tác
Chút tình hoang đẹp như thể giấc mơ.

Cũng đến ngày em nói lời tạm biệt
Ta xa nhau không hề luyến lưu chi
Chỉ giữ lại những ký ức tốt đẹp
Về những ngày bên nhau thật cuồng si

Cứ tưởng thế ngày qua như dòng nước
Nhưng xa rồi em mới biết nhớ nhung
Chút tình si cứ lớn dần khe khẽ
Thành một tình yêu lớn và mông lung.

Ta chẳng hề trao nhau tin liên lạc
Biết tìm đâu giữa biển người mênh mông?
Đời rộng quá, tim người rồi sẽ nhạt
Đành nén lòng, để gió cuốn ra sông…

Ngày qua ngày, mùa hè nữa lại đến
Nhìn phượng rơi, em chợt nhớ đến anh
Rồi mỉm cười, tim người vô thường quá
Những nhớ nhung, si dại đã qua nhanh…

Tái bút: Vì cái ảnh phượng mà mình bỗng cố vắt óc ra làm bài thơ, trong một không gian ồn ào. Và vì lâu rồi không làm thơ, lại làm khi không có cảm hứng, nên tự cảm thấy kết quả kinh dị quá trời!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s