Trôi


Mùa xuân đi qua ngõ Lấp lánh nụ cười hiền Ướm lời ai hỏi khẽ Gặp lại, phải hữu duyên? Bao nhiêu là ong bướm Dần tản mát đường nào Lòng chẳng hề nao núng Đợi đúng người, có sao! Xuân sang rồi hạ tới Thu về và đông qua Thời gian là vô nghĩa…