Tham quan bảo tàng TP. Hồ Chí Minh


Bảo tàng TP. Hồ Chí Minh tọa lạc tại 65 Lý Tự Trọng, Quận 1, TP. Hồ Chí Minh, “trên một khu đất rộng gần 2 ha, giới hạn bởi các con đường Lý Tự Trọng, Pasteur, Lê Thánh Tông và Nam Kỳ Khởi Nghĩa”.

Phòng Thương cảng, Thương mại và Dịch vụ với mảng tường trang trí cách điệu hình chợ Bến Thành, biểu tượng của TP. Hồ Chí Minh

Lịch sử bảo tàng

Khởi đầu, tòa nhà Bảo tàng được khởi công xây dựng vào năm 1885 và hoàn thành năm 1890 theo thiết kế của kiến trúc sư người Pháp Alfred Foulhoux với mục đích sử dụng làm Bảo tàng Thương mại để trưng bày sản phẩm Nam Kỳ. Tuy nhiên, ngay sau khi xây xong, tòa nhà lại được Thống đốc Nam kỳ Henri Eloi Danel (1850 – 1898) dùng làm tư dinh. Về sau, tòa nhà được sử dụng hẳn làm dinh Thống đốc hay còn gọi là dinh Phó soái (trước năm 1911).

Năm 1945, dinh Thống đốc nhiều lần đổi chủ. Sau khi quân Nhật tiến hành đảo chính Pháp tại Đông Dương ngày 9 tháng 3, Thống đốc người Pháp Ernest Thimothée Hoeffel bị bắt; Thống đốc người Nhật là Yoshio Minoda sử dụng tòa nhà làm dinh thự.

Mặt tiền bảo tàng (anh bạn chỉ mang tính chất minh họa)

Ngày 14 tháng 8, người Nhật giao lại dinh thự cho chính quyền Trần Trọng Kim của Đế quốc Việt Nam để làm dinh Khâm sai Đại thần Nam Bộ Nguyễn Văn Sâm.

Đến ngày 25 tháng 8, Việt Minh cướp chính quyền, bắt giam Khâm sai Nguyễn Văn Sâm và Đổng lý văn phòng phủ khâm sai Hồ Văn Ngà tại dinh khâm sai. Sau đó, dinh trở thành trụ sở Ủy ban Hành chánh Lâm thời Nam bộ, gọi tắt là Lâm ủy Nam Bộ, rồi của Ủy ban Nhân dân Nam Bộ.

Ngày 10 tháng 9, Trung tá B. W Roe (phái bộ quân sự Anh) chiếm dinh làm trụ sở Phái bộ Đồng minh, buộc Ủy ban Nhân dân Nam Bộ phải dời về dinh Đốc lý.

Đến ngày 5 tháng 10, dinh được tướng Leclerc dùng làm Phủ Cao ủy Cộng hòa Pháp tạm thời. Sau khi Cao ủy Cộng hòa Pháp tại Đông Dương là Đô đốc Georges Thierry d’Argenlieu chọn dinh Norodom làm Phủ Cao ủy, thì dinh lại trở thành nơi làm việc của tướng Leclerc, nhưng lần này với danh nghĩa chính thức là trụ sở của Ủy viên Cộng hòa Pháp tại Nam Việt Nam.

Sau khi tái chiếm Đông Dương, ngày 23 tháng 5 năm 1947, chính quyền Pháp đã bàn giao dinh cho Thủ tướng Lê Văn Hoạch để làm trụ sở chính phủ Nam kỳ quốc. Ngày 2 tháng 6 năm 1948, chính phủ lâm thời Quốc gia Việt Nam được thành lập và dinh được sau đó chuyển thành dinh Tổng trấn (sau đổi thành Thủ hiến) Nam phần dưới quyền sử dụng của Thủ hiến Trần Văn Hữu.

Tại đây, ngày 9 tháng 1 năm 1950, đã nổ ra một cuộc biểu tình lớn của hơn 6000 học sinh-sinh viên và giáo viên các trường, yêu cầu thả ngay những học sinh, sinh viên bị bắt vô cớ trước đó. Lúc 13 giờ chiều ngày hôm đó, chính quyền của thủ hiến Trần Văn Hữu đã huy động một lực lượng lớn cảnh sát để đàn áp, bắt giữ 150 người, đánh 30 người trọng thương tại chỗ, học sinh trường Petrus Ký là Trần Văn Ơn đã bị trúng đạn tử thương. Sự kiện này đã dẫn đến đám tang Trần Văn Ơn ngày 12 tháng 1 năm 1950, có đến 25.000 tham gia.

Sau Hiệp định Genève, Ngô Đình Diệm về Sài Gòn nhận chức thủ tướng. Vì dinh Norodom (dinh Độc Lập hiện nay) còn do Cao ủy Pháp là tướng Paul Ely đang sử dụng, nên dinh trở thành dinh Thủ tướng tạm thời từ ngày 26 tháng 6 đến ngày 7 tháng 9 năm 1954. Dinh cũng được Quốc trưởng Bảo Đại đặt cho tên mới là dinh Gia Long. Con đường La Grandìere trước mặt cũng được đổi tên thành đường Gia Long.

Sau cuộc trưng cầu dân ý phế truất Bảo Đại năm 1955, Ngô Đình Diệm dùng tòa nhà này làm dinh Quốc khách. Ngày 27 tháng 2 năm 1962, dinh Độc Lập bị ném bom, Ngô Đình Diệm dời phủ tổng thống sang đây và ở đây cho đến ngày bị đảo chính lật đổ vào tháng 11 năm 1963.

Trong thời gian 1964 –1965, dinh được dùng làm dinh Quốc trưởng. Ngày 31 tháng 10 năm 1966, khi dinh Độc Lập xây lại xong, tòa nhà này được dùng làm trụ sở của Tối cao Pháp viện Việt Nam Cộng hòa cho đến ngày 30 tháng 4 năm 1975.

Sau 1975, tòa nhà tạm thời không dùng cho mục đích cụ thể nào. Ngày 12 tháng 8 năm 1978, Ủy ban Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh đã quyết định sử dụng tòa nhà này làm Bảo tàng Cách mạng Thành phố Hồ Chí Minh, đến ngày 13 tháng 12 năm 1999 thì đổi tên thành Bảo tàng Thành phố Hồ Chí Minh như hiện nay“.

Bảo tàng được “thiết kế theo phong cách cổ điển – phục hưng, kết hợp Âu – Á: mặt tiền của tầng lầu mang đường nét Tây phương, nhưng phần mái lại mang dáng dấp Á Đông. Bao quanh khu nhà là một khuôn viên vườn hoa có hình dạng như một hình thang bao quanh bởi 4 con đường đã kể trên.

Với sưu tập bản đồ, biểu đồ, hình ảnh, hiện vật phòng trưng bày khái quát quá trình hình thành và phát triển của Sài Gòn – Thành phố Hồ Chí Minh về mặt địa lý, hành chính“.

Mình thích bảo tàng TP. Hồ Chí Minh ở kiến trúc và màu sắc gợi nên sự cổ kính, vừa hoành tráng, bền vững, vừa trang nhã, thanh thoát. Ngoài ra, bên trong bảo tàng, chiếc cầu thang xoắn vô cùng độc đáo và hoài cổ (mà rất nhiều cặp đôi đã đến đây để có những bức ảnh cưới đẹp), một số cửa sổ mở ra khung cảnh trung tâm thành phố cho những góc ảnh cực đẹp.

Sảnh từ cửa chính đi vào

Cầu thang xoắn, điểm nhấn đẹp nhất của tòa nhà, nơi nhiều cô dâu chú rể đã có những bức ảnh cưới đẹp ấn tượng.

Hành lang mà cũng đẹp quá chừng!

Mô hình chiếc thuyền

Một cửa ra vào và cửa sổ hành lang

Một cửa sổ

Cửa sổ nhìn ra tòa tháp cao nhất TP. Hồ Chí Minh – Bitexco

“Phòng Công nghiệp và Tiểu thủ Công nghiệp giới thiệu một số nghề thủ công truyền thống và đôi nét về công nghiệp tại Sài Gòn – Thành phố Hồ Chí Minh cuối thế kỷ XIX đến đầu thế kỷ XX”

Mô hình nghề gốm

Dụng cụ nghề mộc

“Phòng Văn hóa Sài Gòn – Thành phố Hồ Chí Minh mô tả đám cưới truyền thống của bốn nhóm dân tộc Việt, Chăm, Hoa và Khmer, tục ăn trầu, tín ngưỡng thờ Mẫu, thờ Thành hoàng, thờ Thổ Địa – thần Tài, sưu tập nhạc cụ, trang phục, đạo cụ và hình ảnh của một số vở cải lương nổi tiếng của sân khấu cải lương, nghệ thuật sân khấu truyền thống của dân tộc Khmer”

Ảnh các diễn viên điện ảnh xưa

Trang phục tuồng

Một chiếc cầu thang khác tuy đơn giản nhưng lên hình cũng đẹp ghê!

“Phòng Kỷ vật kháng chiến trưng bày những hiện vật, di vật đồng hành với cuộc sống và chiến đấu của các cán bộ, chiến sĩ và liệt sĩ trong 30 năm kháng chiến”

Máy quay phim của phóng viên chiến trường trong phòng Kỷ vật kháng chiến

Thật đẹp, đúng không?

Túi và mũ

Chiếc xe bò của ông Dương Văn Ten (Củ Chi) từng dùng chở đạn, thuốc nổ cho các đơn vị Biệt động Thành chuẩn bị đánh vào Tòa đại sứ Mỹ, Dinh Độc Lập, Đài phát thanh Sài Gòn trong cuộc Tổng tiến công vào nổi dậy xuân Mậu Thân 1968

Tờ lịch ngày 30/4/1975

Mô hình địa đạo Củ Chi

Mô hình Tòa đại sứ Mỹ

Sân trước bảo tàng nhìn từ trên xuống

Ban công tầng 1

Khung cảnh trung tâm TP. Hồ Chí Minh nhìn từ ban công

Vé cổng 5.000đ/ người lớn.

Chú thích: Những chữ in nghiêng và nằm trong ngoặc kép là trích dẫn và biên tập lại từ trang Wikipedia, chưa xin phép tác giả.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s