Tới nhà “con ma họ Hứa” coi có gì không!


Lần lữa mãi, cuối cùng, coi như mình cũng có duyên với căn nhà bí ẩn với giai thoại “con ma họ Hứa”, nay đã là bảo tàng Mỹ Thuật TP. Hồ Chí Minh, “là một trong những trung tâm mỹ thuật lớn nhất Việt Nam, tọa lạc tại số 97A Phó Đức Chính, Quận 1“.

Bảo tàng nay gồm có hai khu. Khu chính gồm có 3 tầng: “tầng hầm dành cho khối văn phòng làm việc, tầng trệt dành cho hoạt động triển lãm và kinh doanh tranh, lầu 1 là nơi trưng bày tranh tượng mỹ thuật, lầu 2 trưng bày các đồ gốm sứ, thủ công mỹ nghệ truyền thống“.

Khu mở rộng là nơi dành riêng để giới thiệu trưng bày các bộ sưu tập mỹ thuật đặc trưng, được xây dựng ngay cạnh khu chính và vẫn thuộc quần thể kiến trúc chung của bảo tàng“.

Khu chính

Mình đoán đây là khu mở rộng…

… nhưng lại trông có vẻ cũ kỹ hơn khu chính?

Bảo tàng được thành lập vào năm 1987, mở hoạt động vào năm 1991

Với giá vé 5.000 đ/ người, gởi xe máy 4.000 đ/ xe, đây là một điểm đáng để tham quan ở Sài Gòn

Nhờ bình luận của bạn cuchuoi@yahoo.com mà mình mới biết đây là thang máy hồi xưa, chứ không phải thùng điện thoại như mình nghĩ. Nghĩ lại cũng đúng thiệt, nhà ở, ai lại để thùng điện thoại công cộng như vậy chứ. Cảm ơn bạn cuchuoi@yahoo.com nha, nhưng tiếc là bình luận của bạn với lời lẽ vô văn hóa quá, mình không cho đăng lên.

Cả tòa nhà xây theo hình chữ U (nhưng mình thấy kể cả cửa chính thì đây là một tòa nhà khép kín, hình vuông mà?), ở giữa chừa khoảng sân, nhưng cả 4 dãy nhà, 4 hành lang chỉ có một cầu thang bộ duy nhất. Theo ý kiến cá nhân, đây là điểm trừ của kiến trúc xưa, vì nhà thì rộng, nhiều phòng, nghĩa là cũng sẽ có nhiều người ở, nếu lỡ xảy ra hỏa hoạn, tai nạn cần phải thoát thân thì làm sao chạy kịp?

Tòa nhà được thiết kế rất đẹp và độc đáo, kiểu dáng kiến trúc cổ hòa hợp giữa hai trường phái xây dựng Á – Âu, tường nhà được đúc kiên cố, dày từ 40 – 60cm

Nhớ là không hút thuốc, không sờ vào hiện vật, và không được mở đèn Flash khi chụp ảnh (vì sẽ ảnh hưởng đến chất lượng các tác phẩm)

Cầu thang uốn lượn…

… với những cửa sổ kính dán giấy hoa văn trang trí

Giai thoại về chú Hỏa, 1 trong 4 người giàu nhất Sài Gòn xưa

Chú Hỏa, tức Hui Bon Hoa, hay như nhiều người Sài Gòn cũ vẫn gọi thân mật là chú Hứa Bổn Hòa, gốc người Minh Hương – nhóm người Hoa rời bỏ Trung Quốc di cư sang nước ta khi triều đình Mãn Thanh tiêu diệt nhà Minh – được chúa Nguyễn cho định cư ở Nam bộ từ thế kỷ 17.

Tương truyền, từ hai bàn tay trắng với một gánh ve chai trên vai, chú đã tạo dựng nên sự nghiệp lừng lẫy khiến cho người đời sau còn nhắc. Chú là một trong tứ đại hào phú lừng lẫy của Sài Gòn xưa mà dân gian từng tôn vinh: “Nhất Sỹ, nhì Phương, tam Xường, tứ Hỏa” (Huyện Sỹ – Lê Phát Đạt; Tổng đốc Phương – Đỗ Hữu Phương; Bá hộ Xường – Lý Tường Quan và chú Hỏa – Hui Bon Hoa). Tuy xếp thứ tư nhưng chú Hỏa là người có nhiều huyền thoại và để lại nhiều dấu ấn nhất, trong đó phải kể đến tấm lòng không chỉ thu vén cho riêng mình mà còn biết hướng tới cộng đồng của ông, theo sách ghi chép lại: “tuy làm giàu cho mình đã đành, nhưng cũng giúp ích rất nhiều cho sự mở mang thịnh vượng kinh tế miền Nam”.

Sơ khởi, chú Hỏa nghe đâu hùn hiệp với một người Pháp bao thầu khuếch trương các tiệm cầm đồ (Mont de piété) trong Nam Kỳ. Hiện nay phố xá Sài Gòn một phần lớn là của Công ty Hui Bon Hoa làm chủ. Nhưng công ty này được tiếng là “rất biết điều và không eo xách, làm khó người mướn phố”.

Không chỉ xây các dinh thự hoành tráng cho gia đình mình, chú Hỏa còn xây những dãy phố, cùng hàng loạt các công trình dân dụng dành cho cộng đồng như bệnh viện, chùa chiền… Trong số các công trình tiêu biểu vẫn được sử dụng cho đến ngày nay có Bảo tàng Mỹ thuật thành phố, khách sạn Majestic, Bệnh viện Từ Dũ, Trung tâm cấp cứu Sài Gòn, Nhà khách Chính phủ, chùa Kỳ Viên, khách sạn Palace – Long Hải…

Về sự giàu có của chú Hỏa thì người Sài Gòn còn có nhiều tranh cãi. Nhưng có một điều chắc chắn là người đàn ông người Việt gốc Hoa này đã khởi nghiệp từ nghề buôn bán phế liệu và lang thang với đôi quang gánh trong nhiều trưa nắng gắt khắp các con phố Sài Gòn vào cuối thế kỷ 19.

Nhiều người kể, có dịp vào nhà chú Hỏa lúc trước giải phóng đã nhìn thấy đôi quang gánh đặt trong tủ kính, chưng giữa nhà như vật vừa trang trí, vừa là kỷ niệm thuở hàn vi. Những giai thoại cho rằng, trong một lần thu mua phế liệu, chú Hỏa nhặt được một túi vàng nằm trong chiếc ghế nệm cũ. Cũng có người lại tin rằng, ông mua được một bức tượng đồng bên trong đầy vàng, rồi nhờ biết đọc chữ Hán, nên mua trúng đồ từ thời nhà Minh, nhà Thanh và cả nhà Hán nữa rồi số đồ cổ đó được ông bán đi lấy một số tiền lớn để tạo dựng sự nghiệp”.

Giai thoại về tòa nhà 99 cửa – Bảo tàng Mỹ Thuật TP. Hồ Chí Minh ngày nay

Giai thoại kể rằng, “khi thiết kế, dinh thự này có 100 cửa lớn, cửa nhỏ và cửa sổ. Thế nhưng, Toàn quyền Đông Dương khi duyệt thiết kế đã bắt chủ nhân bỏ đi một cửa và không được mở cổng chính với lý do cổng này to hơn cổng Dinh toàn quyền, vậy nên hiện nay dinh thự chỉ có 99 cửa. Tòa nhà cổ với dáng vẻ cổ kính khuất trong những tán cây âm u, rậm rạp gây cảm giác liêu trai càng tô đậm thêm những giai thoại huyễn hoặc, để từ đó xuất hiện ngày càng nhiều giai thoại hơn mà một số người cả tin vẫn thì thào truyền miệng cho nhau nghe“.

Một số tranh ở tầng trệt

Sàn gạch bông ngày xưa nhìn cổ cổ, hay hay

Một bức tranh chân dung nữ chính trị viên rất có hồn. Đôi mắt của chị như sắp khóc vậy!

Giai thoại về “con ma nhà họ Hứa”

Theo giai thoại, “chú Hỏa có hàng chục người con trai nhưng lại chỉ có một cô con gái, lại rất xinh đẹp nên chú đặc biệt cưng chiều. Bỗng nhiên một ngày không còn ai thấy cô con gái ấy xuất hiện nữa. Từ đó, vào những đêm khuya thanh vắng, từ trong tòa nhà vẳng ra tiếng kêu khóc thảm thiết.

Rồi một sáng, người Sài Gòn giở nhật trình ra, ngỡ ngàng thấy có mẩu tin chú Hỏa đăng cáo phó báo con gái mất. Mẩu tin còn cho biết do con gái bị bạo bệnh ra đi bất đắc kỳ tử, lại nhằm vào giờ trùng nên tang lễ chỉ làm sơ sài, thi hài sẽ được đưa đi an táng tại khu đất thuộc Long Hải, cạnh ngôi biệt thự nghỉ mát của gia đình.

Từ đó, dư luận bắt đầu đồn đại dữ dội, không ít người quả quyết đã tận mắt thấy “hồn ma” con gái chú Hỏa đêm đêm xuất hiện trong khu nhà gào rú, khóc than. Người khác bảo thấy có bóng áo trắng, tóc xõa, phất phơ lướt đi trong đêm, dọc hành lang, qua những cửa sổ để ngỏ (dinh thự chú Hỏa đặc biệt có rất nhiều cửa sổ).

Một hôm, đám người hiếu kỳ vồ lấy một anh thợ được thuê vào dinh thự sửa chữa điện, rồi cùng toát mồ hôi lạnh khi nghe anh này kể về một căn phòng rất đặc biệt trên tầng cao nhất. Phòng rất đẹp và đầy đủ tiện nghi nhưng lại rất giống một phòng giam bởi sự kiên cố và bí hiểm bao trùm. Cửa ra vào phòng này có khoét một ô nhỏ và anh thợ điện quả quyết đã nhìn thấy người làm rón rén truyền khay thức ăn qua ô cửa nhỏ đó…

Câu chuyện được dịp bùng nổ. Người bảo con gái chú Hỏa còn sống, người bảo đã chết, người nói cô con gái ấy còn sống nhưng cũng như đã chết vì bị tâm thần…

Thời gian sau, các tờ báo lá cải Sài Gòn lúc đó lại đưa tin: vì hám của (theo tập tục người Hoa thường chôn theo người chết nhiều của cải), nên vào một đêm, hai tên trộm lẻn vào quật mồ con gái chú Hỏa và họ thấy quan tài trống rỗng…

Giai thoại cũng đưa ra giải thích rằng, “vào cái thời kỳ ấy nền Y học Tây Phương theo bước chân người Pháp du nhập vào Việt Nam, Sài Gòn là nơi Tây y phát triển nhất. Nhưng cái bệnh độc ác nhất vẫn chưa có thuốc chữa đó là “phong cùi” giống như bệnh AIDS hiện nay. Cô con gái rượu của chú Hỏa mà ông cưng nhất đã mắc phải căn bệnh hiểm nghèo này, ông chạy chữa rất nhiều nơi nhưng không được, nên người nhà và người hầu trong nhà cũng phải cách ly, nhốt cô vào một căn phòng, hằng ngày có người lo cơm nước qua cái khe cử sổ , mọi cánh cửa ra vào căn phòng bi khóa chặt.

Rồi chuyện gì tới cũng tới, cô gái không còn sức chống chọi với căn bệnh đã ra đi trong sự im lặng của bao người. Người đau đớn nhất là chú Hỏa, mặc dù tài sản vô số cũng đành bất lực nhìn con gái ra đi trong đau đớn về thể xác lẫn tinh thần.

Vì quá thương con nên chú Hỏa không an tán chôn con liền mà ông liệm đứa con gái vô 1 cái hòm bằng đá, loại đá giống Granic hiện nay, bên trên đậy kín bằng 1 tấm kính dày 5 phân, và để mãi ở giữa ngôi nhà của mình mà không chôn cất. Và cũng từ đó lâu lâu người ta lại nghe tiếng rên rĩ trách móc vọng ra từ căn phòng đó.

Một hôm, đúng tròn vào ngày giỗ 1 năm của cô con gái bất hạnh, nhà chú Hỏa cũng tổ chức cúng kiếng và mời bà con thân thuộc tới dự. Chú Hỏa đặt may một bộ áo đầm trắng, mua một con búp bê biết nháy mắt mở mắt và một đĩa cơm gà, sai cô người hầu đem lên tận phòng và luồn vô khe cửa đặt các vật trên để cúng cô chủ xấu số.

Khi khách đã ra về hết, lúc đó tầm 2 – 3 giờ chiều, cô người hầu lên phòng dọn đĩa cơm xuống, khi mở cửa lòn tay vào cửa thì kinh hoàng nhận ra đĩa cơm ai đã ăn hết phân nửa. Trong căn phòng mọi cửa sổ, cửa ra vào đều được khóa chặt từ lâu. Theo ánh sáng leo lét từ ô cửa chỗ cô người hầu dội vào, nhìn vào chiếc hòm kính đã mở hơn phân nửa, cô thấy con búp bê đứng sững trên lồng kính mắt chớp lia lịa. Xa xa có một bóng người con gái thoắt ẩn hiện sau chiếc váy đầm treo lơ lửng phía cuối phòng.

Cô người hầu bật tung chạy xuống, mặt trắng bệch, mãi một lúc sau mới nói nên lời: “Cô chủ về… Cô chủ về”. Sự việc này cũng xảy ra tương tự với những cô hầu khác. Về sau mọi người đã phá xác quấn vải liệm mấy lớp của cô, chuyển vô quan tài bằng gỗ và đưa đi an táng trong bí mật”.

Tranh ở tầng 1

Một bức thi pháp xương rồng sinh động

Và sự thật

Tháng 7/2006, những người họ hàng trong gia đình ông Hứa Bổn Hòa đang sinh sống và làm việc ở nhiều nơi trên thế giới như Hồng Kông, Mỹ, Đài Loan, Singapore… đã về Việt Nam tham quan. Hay tin, giám đốc bảo tàng đã trực tiếp gặp những nhân chứng sống này và được biết sự thật ngỡ ngàng: “Khi đó, tôi có đề cập đến sự tò mò của mọi người về cuộc đời người con gái ông Hòa và được người cháu nội ông Hòa (hiện đã 91 tuổi) cho xem danh mục gia phả dòng tộc.

Sự thật thì ông Hòa chỉ có 3 người con trai mà không hề có bất cứ người con gái nào. Về giai thoại ông Hòa “giàu một cách bất ngờ” và xây được tòa nhà vì vớ được hũ vàng, người cháu nội cho biết: “Gia đình không giàu có từ nghề ve chai, càng không phải đào được vàng, tìm được kho báu… mà gia đình bắt đầu mưu sinh từ cửa hàng cầm đồ. Tòa nhà này trước đây đã từng là cửa hàng cầm đồ đầu tiên ở Sài Gòn, và với tiêu chí “đặt chữ Tín lên hàng đầu”, công việc kinh doanh đã dần giúp gia đình phát đạt, giàu có, dần mở rộng sang lĩnh vực bất động sản, xây dựng nhiều công trình lớn“.

Hành lang cuối tầng 1 được vẽ tranh Graffiti

Trần cũng được trang trí

Mình đến bảo tàng vào chiều thứ 7, nhưng bảo tàng vắng lặng, không nhiều khách tham quan cho lắm. Giữa những căn phòng rộng trong tòa nhà thênh thang, chỉ có những bức tượng, những bức tranh, và lèo tèo vài du khách thì cũng hơi ơn ớn với tâm lý “ngôi nhà này từng có ma”. Tuy nhiên, thật ra chỉ là mình tự hù dọa bản thân, vì thật sự là mình không có cảm giác lạnh gáy khi ở trong tòa nhà (như cảm giác từng có trong Thuận Kiều plaza, quận 5).

Những hành lang dài và hơi tối chỉ làm cho người nhát gan sợ hãi lúc đầu rồi thôi

Những cửa sổ trông cũng nên thơ

Kiến trúc Pháp bao giờ cũng gợi nên những gì trang nhã nhưng vẫn sang và trường tồn

“Tòa nhà tráng lệ kết hợp hài hòa lối kiến trúc Á Đông (Trung Quốc) và châu Âu (Pháp)…”

“… do ông Rivera (một kiến trúc sư người Pháp) thiết kế vào năm 1929, và xây xong vào năm 1934

Vì mỏi chân nên mình chỉ chụp hình tới tầng 1. Còn tầng 2 là sưu tập các món đồ gốm, mình cũng có lên nghía qua, thấy tăm tối nên mò xuống cho nhanh. Hình như tòa nhà chính còn có một sân thượng nữa, nhưng mình không leo lên. Có lẽ sẽ còn dịp khác trở lại.

Một hành lang rộng rãi ở tầng 1

Sân trong bảo tàng nhìn từ tầng 1 khu chính

Đứng đâu ở quận 1 cũng nhìn thấy tòa tháp cao nhất Sài Gòn – Bitexco hết

Ảnh: Lang Lê

Ảnh: Lang Lê

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s