Viếng chùa Bà Thiên Hậu, Sa Đéc


Chùa Bà Thiên Hậu ở Sa Đéc có tên đầy đủ là Thất Phủ Thiên Hậu cung, hay còn được gọi là Thiên Hậu Miếu, hay đơn giản là chùa Bà.

>> Mùa hè, đến làng hoa Sa Đéc ngắm… cây
>> Sa Đéc, đến để “cảm”

Chùa “do nhóm người Hoa của tỉnh Phúc Kiến ở Sa Đéc xây dựng vào năm 1867 để thờ Bà Thiên Hậu, người được sắc phong đời nhà Hán ở Trung Hoa là Thiên Hậu Thánh Mẫu hộ quốc, tế dân”.

“Chùa tọa lạc tại số 143 đường Trần Hưng Đạo, phường 1, thị xã Sa Đéc, tỉnh Đồng Tháp”

Về sự tích bà Thiên Hậu

Theo học giả Vương Hồng Sển, bà có tên là Lâm Mặc Nương, người đảo Mi Châu, thuộc Bồ Dương (Phước Kiến), Trung Quốc. Bà sinh ngày 23 tháng 3 năm Giáp Thân (1044), đời vua Tống Nhân Tông. Mẫu thân của bà phải mang thai 14 tháng mới hạ sinh. 8 tuổi bà mới biết đọc, 11 tuổi bà tu theo Phật giáo.

13 tuổi, bà thọ lãnh thiên thơ: thần Võ Y xuống cho một bộ “Nguyên vị bí quyết” và bà tìm được dưới giếng lạn một xấp cổ thư khác, rồi coi theo đó mà luyện tập đắc đạo, bà còn xem thiên văn trên biển cho ngư dân đảo Mi Châu.

Một lần, cha bà là Lâm Nguyện ngồi thuyền cùng hai trai anh của bà, chở muối đi bán ở tỉnh Giang Tây, giữa đường thuyền lâm bão lớn. Lúc đó bà đang ngồi dệt vải cạnh mẹ và trong lúc ngủ đã xuất thần để đi cứu cha và hai anh. Bà dùng răng cắn được chéo áo của cha, hai tay nắm hai anh. Giữa lúc đó mẹ gọi bà thức giấc, bà vừa hở môi trả lời thì sóng cuốn cha đi mất dạng, chỉ cứu được hai anh.

Từ đó, mỗi khi thuyền bè ngoài biển bị nạn người ta đều gọi vái bà.

Sau khi bà mất được dân làng nhớ ơn, suy tôn là “Thông hiền linh nữ” và lập đền thờ. Triều đình nhà Tống sắc phong cho bà là “Thần nữ”, “Nam Hải thần nữ”, đời Tống Cao Tông phong bà là “Sùng Linh Huệ Chiêu Ứng Phu nhân”. Đời Nguyên Thế Tổ phong là “Hộ Quốc Linh Trước Thiên Phi”. Sau gia phong “Thiên Hậu” vào đời Khang Hy (nhà Thanh).

Bắt đầu từ Phước Kiến, sự linh ứng của bà Thiên Hậu được lan truyền sang các tỉnh lân cận ven biển của Chiết Giang và Quảng Đông, eo biển Đài Loan và từ đó đến tất cả các khu vực ven biển của Trung Quốc đại lục.

Với sự di cư của người Trung Quốc trong thế kỷ 19 và 20, sự thờ phượng tiếp tục lây lan sang Đài Loan, Việt Nam, Nhật Bản, và Đông Nam Á, bà Thiên Hậu được xem như thần bảo trợ của các vùng biển và những người nhập cư mới đến thường dựng ngôi đền cho Bà đầu tiên, cảm tạ ơn cho đến nơi an toàn.

Hiện nay, sự thờ phụng Thiên Hậu cũng được tìm thấy ở các nước khác có số dân đáng kể đến từ những khu vực này“.

Trước chùa có các tranh phù điêu mô tả các điển tích Phật giáo

Từ màu sắc, kiến trúc cho đến cách bài trí đều rất giống với các chùa Bà mà mình đã có dịp đến tham quan ở Sài Gòn, Thủ Dầu Một (Bình Dương).

Lối vào chùa

“Cũng giống như cách bài trí trong các đền, chùa của người Hoa, khi bước qua bậc cửa chính để vào gian bên trong là một cái sân lộ thiên, để làm nơi tế lễ, lấy khí trời và lối thoát của khói nhang”

“Ngày 10 tháng 4 năm 2003, Uỷ ban nhân dân tỉnh Đồng Tháp đã có quyết định công nhận và xếp hạng chùa Bà là di tích lịch sử văn hóa cấp tỉnh”

Chùa người Hoa thường phổ biến kiểu nhang vòng này

Chú thích: Các chữ in nghiêng và nằm trong ngoặc kép là trích dẫn và biên tập lại từ nhiều nguồn sưu tầm trên Internet, chưa xin phép tác giả.

Đồng Tháp, 07/2014

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s