Lòng người đã nguội lạnh, cớ gì tim em còn nóng ấm?


Thôi em đừng khờ dại
Đừng mong nhớ, đừng mơ, đừng chờ
Người đi rồi có bao giờ ngoảnh lại
Nhìn cuộc tình vội vã, rồi làm ngơ

Thôi em đừng khóc ướt cả giấc mơ
Bên gối chiếc mường tượng ra hình bóng
Người em yêu mãi mãi không như mộng
Có chăng là, ảo ảnh với hư vô

Thôi em đừng níu kéo với dại khờ
Những ký ức ngày xưa đã mèm cũ
Chúng rất cần một tấm chăn để phủ
Để em không còn nhìn, không thấy, sẽ quên đi…

Đến bao giờ em mới tỉnh cơn si
Đời rất thực, và tình từng rất thực
Lòng người đã nguội lạnh, thứ nóng ấm còn ở trong lồng ngực
Cớ gì tim em không sáng suốt mà nguội lạnh theo?

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s