Còn có thơ


Không cần phải có rượu, có trăng
Cứ mỗi lần yêu thơ ta lại rơi rớt
Lúc buồn thơ ta giăng khắp chốn
Lúc vui đất trời “vần” nơi nơi
Nhớ người ta lòng dạ cứ chơi vơi
Từng câu, chữ lả lơi theo năm dài tháng rộng
Ngại chi gió, ngại chi mưa, thơ ta cứ vẫn sống
Qua những cuộc tình, qua những lúc buồn, vui
Ta với thơ, giống như bạn, như đời
Cùng chia sẻ nỗi niềm riêng, hay những lúc khó nhọc
Nhờ có thơ, ta lại cười sau mỗi lần khóc

Nhờ có thơ, ta biết đâu là điểm dừng chân

Quên ngay đi, cuộc sống vốn vô thường
Mới thương đó, mến đó, lại xa nhau ngay tắp lự
Còn đời, còn thơ, ta vẫn là ta đó chứ
Có gì đâu mà u uất mãi với nỗi sầu?
Gặp một người là duyên kiếp có từ lâu
Không gặp nữa, chỉ là duyên tạm hết
Yêu, rồi không yêu, ta nào đâu có chết
Còn có thơ, vài dòng, lại vui ngay…

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s