Tiểu thuyết đầu tay: Như chưa hề chia ly (4)


Gặp

>> Tiểu thuyết đầu tay: Như chưa hề chia ly (3)
>> Tiểu thuyết đầu tay: Như chưa hề chia ly (2)

Hải Triều không nhớ là cô đã làm cách nào để đến được bệnh viện. Cô chỉ biết chạy xe thật nhanh và cố không nghĩ ngợi bất cứ điều gì. Trước đây ba cô đã phải cấp cứu nhiều lần, thường là những khi ông làm việc mệt mỏi. Nhưng lần này,… cú điện thoại từ số máy lạ bất ngờ kia… Triều lắc đầu thật mạnh như muốn xua tan những ý nghĩ đen đủi. Cô lập cập đến nỗi quên lấy phiếu giữ xe khiến cho anh chàng nhân viên nhỏ người quát gọi thật to. Triều cầm lấy chiếc thẻ mà hồn vía như không còn ở cõi trần, đầu cô ong ong như có hàng triệu con ong đang vo ve. Cô dáo dát bước ra phía cổng.

Nhìn dáng vẻ đờ đẫng của cô gái trẻ, một người phụ nữ thấp đậm, chắc là cò bệnh viện tiến lại gần Triều:

– Em đi khám lần đầu hả? Em bệnh gì?

Triều không buồn trả lời, chỉ lắc lắc đầu. Đang định dợm bước thì một giọng nói trầm ấm vang lên:

– Hải Triều, cô là Hải Triều?

Tim Triều bỗng dưng đập mạnh. Cô nhận ra giọng nói ban nãy:

– Dạ, anh… anh mới gọi điện cho tôi phải không? Ba tôi hiện ở đâu?

– Nhanh lên, đi theo tôi. Lối này.

Hải Triều run run bước nhanh theo người thanh niên. Lúc này trong đầu cô bỗng hiện lên hình ảnh người mẹ với gương mặt trắng xanh thều thào trên giường bệnh. Rồi cũng trong một buổi chiều khi hoàng hôn dần buông xuống như buổi chiều hôm nay, người mẹ ấy đã bỏ cô bé vừa lên tám tuổi ở lại cùng người chồng rất mực thương vợ thương con. Nghĩ đến đó, Triều lắc mạnh đầu, không dám nghĩ ngợi thêm bất cứ điều gì. Rõ ràng cô đang cố xua đuổi linh cảm về chuyện đau lòng sắp lặp lại trong đời mình.

Qua dãy hành lang bệnh viện dài hun hút, nhác thấy một vị bác sĩ trong chiếc blouse trắng tinh vội vã bước ra từ phòng hồi sức cấp cứu đặc biệt, người thanh niên nhanh chóng chạy đến, Hải Triều cũng chạy theo.

– Bác sĩ… bệnh nhân đang nằm trong kia sao rồi? – Người thanh niên hỏi trong hơi thở gấp.

Vị bác sĩ từ tốn gỡ cặp kính trắng, để lộ rõ đôi mắt mệt mỏi nhưng đầy cảm thông:

– Cậu là người thân của bệnh nhân Đỗ Hải Minh?

– Dạ! Con là con gái bệnh nhân. – Hải Triều run rẩy trả lời.

– Bệnh nhân tạm thời đã qua cơn nguy kịch.

Ánh mắt Triều vụt sáng, khuôn mặt không giấu nổi sự vui mừng. Cô đưa tay lên ngực thở phào. Một tảng đá nặng trịch vừa được lấy ra khỏi đầu cô gái trẻ.

Nom khuôn mặt cô gái đã bớt đi vẻ lo lắng, vị bác sĩ nói tiếp:

– Nhưng chú rất tiếc. Bệnh nhân bị đột quỵ, lại đưa cấp cứu trễ, bây giờ vẫn đang hôn mê. Thời gian tỉnh lại lâu hay mau tùy thuộc vào tình trạng sức khỏe của ông ấy. Tuy nhiên, sau khi tỉnh lại, bệnh nhân… – Vị bác sĩ ngừng một lát – sẽ bị liệt toàn thân.

Chân Hải Triều muốn quỵ ngã sau câu nói của vị bác sĩ có khuôn mặt phúc hậu. Nhưng rất nhanh, cô hít một hơi dài lấy lại bình tĩnh:

– Không có cách nào giúp ba con sao chú?

Khuôn mặt phúc hậu lắc lắc:

– Chúng tôi đã cố gắng hết sức rồi, ông ấy qua cơn nguy kịch đã có thể xem là một kỳ tích.

– Dạ, con hiểu… Cảm ơn chú. Con… con vào thăm ba con được chứ? – Triều cố mỉm cười. Cuộc sống độc lập khi thiếu vắng tình thương của mẹ đã có thể giúp Triều trong những lúc như thế này. Trong đời có những nỗi đau không thể nào bù đắp nổi, nhưng nếu cứ đắm chìm trong nỗi đau ấy, con người ta chẳng thể nào tự vực dậy mà sống tiếp. Triều đã thấm thía điều ấy trong những năm qua, từ khi mẹ cô mất. Cô hiểu rằng chỉ còn mình cô, nếu cô quỵ ngã, ai sẽ chăm sóc ba?

– Được rồi, cháu vào đi. Nhưng đừng làm ồn… – Vị bác sĩ gật đầu chào rồi đi về phía cuối hành lang.

– Dạ, cảm ơn chú. – Hải Triều đưa tay quệt vội giọt nước mắt chực trào bên khóe, rồi từ từ bước vào phòng cấp cứu.

Trên chiếc giường trắng toát, ông Minh đang được truyền nước biển. Triều nhẹ nhàng kéo ghế ngồi bên cạnh. Cô thắt lòng nhìn dáng vẻ gầy yếu của ba mình. Chỉ mới trưa nay thôi ba còn vui vẻ ngồi ăn cơm với cô, giờ đã phải nằm trên giường bệnh, rất lâu mới tỉnh lại. Khi tỉnh lại… Trời ơi! Ba cô cũng sẽ mãi mãi nằm như vậy ư?

– Cô uống nước đi. – Giọng trầm ấm quen thuộc nhỏ nhẹ bên tai.

Thì ra nãy giờ chàng thanh niên vẫn theo sát bên cạnh cô.

– Cảm ơn anh. – Hải Triều đưa tay cầm lấy chai nước. Cô lặng lẽ đi ra phía hành lang, nơi có chiếc ghế đá trống. Lúc bấy giờ Triều mới để mắt đến người thanh niên đã gọi điện cho cô. Một gương mặt rám nắng rắn rỏi, chiếc mũi thẳng, ánh mắt cương nghị ẩn sau cặp kính trắng.

– Em chưa biết tên anh. Mà… anh là ai? – Triều lên tiếng.

– Cứ gọi anh là Huy. Anh là cháu của cậu Thọ. – Người thanh niên từ tốn đáp lời. Giọng nói trầm ấm của anh quả thực có sức mạnh kỳ lạ làm nhẹ lòng những người đang cảm thấy bất an như trường hợp của Hải Triều lúc này.

– Anh Huy? Có phải là Vĩnh Huy? Em có nghe chú Thọ nhắc đến anh… – Như sực nhớ điều gì, Hải Triều khựng lại. Cô lục túi lấy ra chiếc điện thoại – Để em gọi cho bác Sáu báo tin.

Trong lúc Hải Triều gọi điện, Vĩnh Huy kín đáo quan sát Triều. Anh thấy quý mến cô gái trẻ đã không để rơi giọt nước mắt nào trước mặt anh từ lúc biết chuyện ba mình đến bây giờ.

– Em được biết anh đang học bên Mỹ? – Triều bất ngờ hỏi.

– Anh vừa kết thúc khóa học là bay về Việt Nam ngay. Anh cũng mới đến sân bay cách đây một giờ thôi. – Vĩnh Huy nhẹ nhàng. Anh thầm cảm phục người con gái đang ngồi bên cạnh mình. Không ngờ cô gái có vẻ ngoài yếu đuối của một vị tiểu thư nhưng trong lòng lại mạnh mẽ và cứng cỏi đến vậy.

– Vậy sao anh lại ở đây? Sao anh biết ba em bệnh, rồi gọi điện cho em? – Triều hỏi dồn.

– Lúc nãy cậu Thọ ra đón anh, trên đường về thì cậu anh có điện thoại báo chuyện của ba em, vậy là cậu đến thẳng đây luôn, rồi nhờ anh gọi điện cho em. Còn cậu quay về công ty rồi, nói là có chuyện cần giải quyết gấp.

– Vậy à? Thật phiền anh quá. Chắc anh rất mệt, giờ anh về nhà đi. Em cảm ơn anh nhiều lắm. – Triều khẽ mỉm cười.

– Anh không sao. Khi còn ở Mỹ, hễ rảnh là anh hay đi du lịch bụi cho biết đây biết đó nên quen rồi. Anh sẽ ở lại đây một lúc với em.

Hải Triều quay sang, thấy Vĩnh Huy đang nhìn mình bằng ánh mắt ấm áp. Cô cảm động và lập tức có cảm giác quý mến chàng trai mới gặp lần đầu này.

Nhưng vào lúc này, Triều chẳng để tâm đến sự quan tâm kia, cô đang lo nghĩ không biết cô sẽ phải làm gì trong những tháng ngày tiếp theo. Cô sẽ giúp ba cô coi sóc công ty ư? Còn việc học của cô thì sao? Đã sắp kết thúc học kỳ cuối, sang học kỳ bảy cô sẽ thực tập và chuẩn bị ra trường. Thời gian sẽ trôi nhanh lắm. Còn công ty của ba? Đó là công sức cả quãng đời của ba, đưa người ngoài quản lý liệu có đáng tin?

Vĩnh Huy ngồi lặng im bên cạnh Hải Triều. Anh muốn để cho cô nghỉ ngơi, lấy lại cân bằng sau chuyện vừa qua. Trên hành lang, người đi lại thưa dần. Thỉnh thoảng mới có một vài thân nhân bệnh nhân hay y tá dáng vẻ vội vã ngang qua. Đằng xa, nắng chiều tắt dần trên những tàng cây cổ thụ. Một vài tia nắng yếu ớt sót lại cố lóe lên ánh sáng cuối cùng trước khi nhường chỗ cho bóng đêm bao phủ.

(Còn tiếp)

One thought on “Tiểu thuyết đầu tay: Như chưa hề chia ly (4)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s