Có một chuyện tình xa như thế (34)


Chương 34: Người thứ ba, là ai?

>> Có một chuyện tình xa như thế (33)
>> Có một chuyện tình xa như thế (32)

Một ngày, trên Facebook của tôi có một cái nick lạ hỏi kết bạn. Theo thói quen trước khi đồng ý kết bạn với ai, tôi nhảy vào cái nick kia, tìm hiểu thêm thông tin thì biết là một cô gái đang sống ở Myanmar. Cũng như cậu em H, tôi nghĩ L (tên cô gái) là một người bạn của K, và cũng muốn kết bạn với tôi. Sau vài ngày được chấp nhận kết bạn, L đã trò chuyện với tôi.

– Good morning girl… (cô ấy gọi tôi là “girl” kia đấy!)

– Mingalarbar

– Cô gái, cô là bạn của K à?

– Đúng vậy. Hãy gọi tôi là An, đó là tên tôi.

– Rất vui được làm quen với cô. Hiện tại cô sống ở Việt Nam à?

– Đúng vậy. Còn cô sống ở đâu?

– Ở hồ Inle. Cô đã từng đến đó chưa An?

– Vẫn chưa, nhưng tôi có đọc thông tin và xem một số hình ảnh về hồ Inle. Đó thực sự là thiên đường của trái đất.

– Ừm, rất nhiều khách đến đây.

– Vậy cô và K cùng quê à?

– Đúng vậy. K và tôi là bạn rất thân.

– Ồ, vậy công việc của cô là gì?

– Tôi làm việc ở một resort trên Inle. Trước đây tôi là kế toán, bây giờ chuyển qua làm tiếp tân. Nói cho tôi biết vài điều về cô đi An.

– Cô muốn biết gì về tôi?

– Như nghề nghiệp của cô, hay đại loại thế…

– Tôi là nhân viên đặt phòng cho một khách sạn ở Sài Gòn.

– Ồ, cô cũng làm việc ở khách sạn à? Tuyệt!

– Tôi thích du lịch, chụp ảnh, và viết.

– Cô đã có gia đình chưa? – Bỗng dưng tôi hỏi L.

– Chưa. Cô bao nhiêu tuổi, An?

– Tôi sinh năm 1985.

– Còn tôi 1984. Cô vẫn còn độc thân chứ?

– Ừ.

– Vậy cô có bạn trai chưa? – L hỏi.

– Tôi có rồi.

– Ồ. Cùng chỗ à?

– Không, anh ấy ở xa lắm. Còn cô thì sao?

– Tôi cũng có rồi. Cũng như cô, anh ấy cũng ở xa.

– Thật sao?

– Ừm. Cảm ơn An vì đã kể cho tôi nghe nhiều điều.

– Đừng nói cảm ơn nhiều như thế.

– Tôi có xem bức ảnh về cô, N và K trên Facebook của K. Có phải là cô đó không?

(Là bức ảnh ba chúng tôi trong bữa ăn tối)

– Ừ.

Vài ngày sau, thỉnh thoảng tôi và L. lại trò chuyện với nhau. Có vẻ cô nàng rất cô đơn. Tôi nghĩ, phải làm việc ở resort, xa nhà, nơi đó ngoài mùa du lịch có nhiều du khách, thì thời gian còn lại, hẳn rất vắng vẻ, nhân viên ở đó chắc là buồn lắm, nên tôi cũng muốn dành thời gian trò chuyện với cô. Tuy nhiên, ngoài việc hỏi thăm sức khỏe hay công việc bình thường, cô nàng không bao giờ chịu nói thêm gì về bản thân mình. Có lẽ cô ta không muốn, nên tôi cũng không hỏi thêm nữa.

Lúc mới kết bạn với tôi, tôi thấy avatar trên Facebook của cô nàng là bức tranh một đôi nam nữ trẻ tuổi đang ngồi bên nhau trên một ngọn đồi với dòng chữ “The sweetest moment is always when u’re beside me…” (Khoảnh khắc ngọt ngào nhất luôn là khi anh bên cạnh em…). Ngoài ra trên tường nhà cô ấy không có gì nhiều. Thông tin cá nhân chỉ có nơi ở, ngày sinh, giới tính, và chấm hết. Tôi nghĩ cô nàng này hoặc là mới lập Facebook, hoặc là người khá kín tiếng.

Một thời gian sau, tôi để ý thấy cô gái này bắt đầu đổi avatar là hình của cô. Đó là ảnh của một cô gái có khuôn mặt đẹp, dáng cao ráo với thân hình tròn đầy. Tôi thấy K vào bình luận: “You’re pretty”. Lúc đó tôi chỉ nghĩ L và K là bạn cùng quê thân thiết với nhau thôi.

Một lần tôi tò mò hỏi cô nàng.

– Bạn trai của cô ở đâu?

– Cô muốn biết bạn trai của tôi ở đâu sao?

– Vâng, nếu có thể… Tôi chỉ tò mò về tình yêu xa…

– Bạn trai của tôi và cô là bạn, cô biết đó.

– Tôi biết anh ấy sao?

– Cô không biết anh ấy? Hiện tại anh ấy sống ở Frankfurt. Điều đó cô cũng biết mà. Cô biết đó là ai mà.

– Tôi có biết hai người đàn ông hiện đang ở Frankfurt. Tôi không biết cô muốn nói tới ai (Lúc đó, tôi biết N đang ở Frankfurt để làm một số việc xúc tiến kinh doanh).

– Không không, tôi không thể nhắc đến tên người đó. Vì cô không biết anh ấy nên tôi không thể kể gì thêm…

– Ha ha, tôi chỉ muốn biết nơi anh ấy đang sống. Cô có nhớ người yêu cô không? – Tôi hỏi L.

– Có.

Tôi nghĩ có lẽ cô nàng xấu hổ, nên mới không nói nhiều hay kể cho tôi biết về chuyện tình cảm của cô.

Nhiều ngày sau, tôi bỗng nhận thấy L. liên tục đăng hình của cô nàng lên Facebook, liên tục đổi avatar hình cô nàng, liên tục vào bình luận trên tường nhà của K, và lại còn đăng những bức hình mới nhất của cô nàng lên tường nhà của K nữa. Nhưng tôi vẫn chỉ nghĩ cô nàng với K chắc thân thiết với nhau lắm.

– “Mama” trong tiếng Myanmar có nghĩa là “chị” đúng không? – Tôi hỏi L, do vừa biết điều này qua H.

– Đúng vậy.

– Vậy tôi gọi chị là “mama” nha.

– Ừm, cô có thể gọi như thế.

– Tôi có thể hỏi chị điều này được không?

– Được.

– Chị thích K đúng không? – Tôi hỏi thẳng.

– Tại sao cô lại hỏi thế?

– Tôi muốn biết. Xin lỗi vì tôi đã hỏi…

– Vâng, tôi rất thích K – L trả lời.

– Ha ha…

Tôi cười, nhưng hình như đang mếu. Tại sao lúc đầu L lại bảo cô ta với K là bạn thân, rồi sau đó lại mập mờ không cho tôi biết đó là K, rồi giờ lại khẳng định là K?

– Cô nghĩ tôi với K thế nào?

– Tôi không nghĩ gì cả. Tôi chỉ thấy chị thường bình luận ảnh của K, chị còn đăng hình của chị lên tường nhà anh ấy. Vì thế tôi mới hỏi chị.

– À…

– Anh ấy có thích chị không?

– (Cười) An…

– Sao?

– Thế còn cô với bạn trai cô bây giờ thế nào? – L không trả lời tôi mà đánh trống lảng.

– Ha ha…

– Tôi cũng muốn biết…

– Không có gì đặc biệt cả.

– Thật không? Tôi đùa thôi. Cô và K thường liên lạc qua Facebook. Tuần tới đây anh ấy sẽ về lại Myanmar đó.

– Ồ?

(Sao tôi không nghe K nói gì hết nhỉ, tôi bắt đầu cảm thấy rối bời…)

– Lúc đó tôi sẽ kể K nghe về cô.

– Ha ha… Vậy ra K chính là người bạn trai xa cách của chị sao?

– Cô nói đúng. Cô đã không biết chuyện này trước đây. Giờ thì cô biết rồi.

– Ha ha… Thật là vui…

Tôi cười nhưng trong lòng thì giận muốn run cả người. Tuy nhiên tôi phải nói chuyện với K đã, vì sự việc gì cũng nên nghe từ nhiều phía. Có nhiều điều khó hiểu đối với tôi. Từ lúc nói chuyện với L, tôi luôn cảm nhận cô nàng là người chân thành, tôi không nghĩ người như cô lại có thể bịa chuyện để nói dối tôi, mà cô nàng có biết gì về tôi đâu. Trên Facebook K có rất nhiều bạn từ Myanmar, từ Đức, Việt Nam… và K cùng tôi chưa bao giờ để lại chứng tích gì chứng minh rằng chúng tôi đang yêu nhau, vì chúng tôi chưa muốn công bố điều đó. Nếu L thật sự thích K, và muốn chọc phá, thì cô ta phải tìm ai đó khác chứ không phải tôi.

Nhưng nếu cô ta đã biết được gì thì sao, từ N chẳng hạn? Mọi chuyện sẽ khác rồi đây…

Về phần K, nếu anh lừa dối tôi, thì tại sao chính anh là người chủ động hỏi Facebook của tôi và kết bạn. Anh không sợ tôi phát hiện ra người yêu anh (nếu có, nếu thực sự là L) hay sao? Hay anh là một người lừa bịp quá tài giỏi, giỏi đến mức che giấu sự thật bằng cách công bố chúng?

Không, tôi không nghĩ vậy. Với tính cách của K – người mà tôi quen biết, anh không phải là người tốn nhiều công sức để tạo nên vở kịch này. Tôi cần chờ gặp K để nói chuyện.

(Còn tiếp)

>> Có một chuyện tình xa như thế (35)

One thought on “Có một chuyện tình xa như thế (34)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s