Có một chuyện tình xa như thế (31)


Chương 31: Như yêu lần đầu…

>> Có một chuyện tình xa như thế (30)
>> Có một chuyện tình xa như thế (29)

Chúng tôi đi trên vỉa hè của công viên, ngược hướng với những người đang đi bộ tập thể dục. Dù không nhìn K nhưng tôi biết anh lại đang nhìn tôi.

Tôi đề nghị nên đi sâu vào bên trong công viên. Khi chuẩn bị bước lên bậc tam cấp để đi vào bên trong thì K hỏi tôi liệu anh có thể nắm tay tôi được không. Trong những cuộc trò chuyện qua Internet trước đây, K nhiều lần hỏi tôi về điều này, anh còn hỏi liệu anh có thể ôm hôn tôi không, và tôi sẽ làm gì khi gặp anh… Tôi đã đồng ý, bảo rằng tôi cũng như anh thôi. Bây giờ K lại hỏi như thế nữa, nhưng là ngoài đời thực, làm tôi cảm thấy ngượng vô cùng. Thông thường, trong tình yêu, hai người yêu nhau đâu cần phải hỏi trước ý muốn thể hiện tình cảm bằng hành động cụ thể. Nhưng chúng tôi là hai người đến từ hai đất nước khác nhau, văn hóa khác nhau, và K đang ở Việt Nam, nên có lẽ, anh cẩn thận không muốn vồn vã, hoặc muốn cho tôi cảm thấy không bị bất ngờ hay sợ hãi.

Tôi mỉm cười, khẽ quay sang K, nhẹ nhàng gật đầu. K hỏi tiếp liệu xung quanh đây có thể gặp người quen nào của tôi khiến tôi ngại hay không. Tôi đáp là không có, tôi không sao đâu. Vậy là anh nhanh chóng nắm lấy tay tôi, tôi cũng đan những ngón tay của mình vào ngón tay anh, thật chặt. Cảm giác lâng lâng…

Sau này khi đã về lại Đức và gặp nhau trên mạng, K bảo là lúc đó anh biết tôi xấu hổ nên chờ thật ít người mới hỏi nắm tay tôi. Quả là càng lúc K càng khiến tôi cảm động vì những điều quan tâm nhỏ nhặt và tinh tế như thế. Hóa ra K không hề vô tâm như tôi từng nghĩ.

Nhìn những người chơi thể thao, K hỏi tôi thích chơi môn gì. Tôi bảo tôi muốn học Karatedo trở lại, vì trước đây tôi có học qua gần hai năm. K có vẻ bất ngờ vì điều đó, anh lại đùa nếu ai làm gì tôi chắc sẽ bị đánh cho tơi bời quá.

K ngó nghiêng tìm một chiếc ghế đá, rồi cùng tôi đến đó. Trước mặt chúng tôi là một hồ sen. Vừa ngồi xuống ghế được một lúc thì trời mưa, mỗi lúc một nặng hạt. K vội kéo tay tôi chạy ra ngoài, về hướng một nhà hàng đối diện. Tôi bảo nơi đó là nhà hàng mà, K nói đâu có sao. Một lần nữa anh lại khẳng định thế chủ động trong mọi tình huống của mình.

K hỏi tôi có muốn ăn gì không. Tôi bảo không, vì trước lúc gặp anh, khi vừa đi làm về tôi đã ăn cơm (trưa hôm đó đông khách nên tôi chưa kịp ăn gì cả). Vả lại như tôi đã nói, gặp người mình có cảm tình thì chẳng ăn uống gì được hết. Có lẽ “bệnh” này phải được “chữa trị” bằng cách thường xuyên gặp người mình có cảm tình. Nhưng ông trời thật biết trêu đùa, cứ cho tôi yêu toàn người ở xa.

Tôi bảo K nếu anh đói thì cứ ăn nhưng anh cũng nói là anh không đói, và nếu đói thì anh sẽ ăn ở sân bay. Anh không muốn lãng phí thời gian ít ỏi ở bên tôi. Tôi nghe mà lại thấy hạnh phúc ngập tràn. Từng câu nói, từng hành động của K cứ làm con tim tôi lỗi nhịp mãi. Hơn nữa, chính sự thống nhất giữa lời nói và hành động của K ở trên mạng và ngoài đời thực càng làm tôi thấy tin tưởng anh hơn.

Tôi gọi hộp sữa chua và K gọi một chai bia. Anh đùa rằng anh là người Việt Nam nên anh phải uống bia Sài Gòn. Tôi bảo anh uống ít thôi, anh nói anh chỉ uống một chai, mà nếu anh say, người ta sẽ không cho anh lên máy bay, thì anh lại có thời gian ở bên tôi. Tôi bật cười vì lời nói đùa đó.

Anh bảo tôi xòe lòng bàn tay trái cho anh xem – “Để coi bói chăng?” – tôi nghĩ thầm, nhưng cũng xòe ra. Anh “phán” bàn tay tôi thật lạ, lòng bàn tay có hình vuông, sau này khi gặp nhau trên mạng tôi hỏi kỹ điều này thì anh nói lúc đó anh chỉ muốn được chạm tay tôi, để có cảm giác với tôi. Sau đó tôi bảo anh xòe tay ra tôi xem thử, anh bèn đưa bàn tay phải ra, tôi bảo ở Việt Nam khi xem chỉ tay thì sẽ xem tay phải của nữ và tay trái của nam. Anh hỏi tôi biết xem không, tôi gật đầu.

Thật ra tôi có thể xem một chút xíu thôi, và tôi cũng hay xem cho người quen, khi có nhã hứng. Nhưng những gì tôi “phán” đều dựa trên yếu tố tổng hợp từ việc hiểu về người đó, cộng với cách đi đứng, nói chuyện, dáng vẻ bên ngoài, chứ tôi không phải thầy bói mà dựa vào đường chỉ tay để nói ra số phận hay tương lai của một con người. Cũng thật may cho tôi là những lời nhận xét đó thường đúng nhiều hơn là sai, nên tự dưng tôi được mọi người tin tưởng là biết… xem bói.

Tôi nhìn bàn tay anh (giờ mới có cơ hội nhìn rõ). Đó là bàn tay dày với những ngón tay ngắn theo kiểu người chất phác, đường chỉ tay rất rõ ràng. Tôi nói con đường sự nghiệp của anh rất tiến triển, ngay từ bây giờ cho tới tận cuối đời. Ở đường tình cảm, anh có tổng cộng ba mối tình, nhưng hai mối tình đầu tiên không hề sâu đậm mà chỉ là thoáng qua chốc lát, còn mối tình thứ ba mới sâu đậm, và đó cũng chính là mối tình cuối cùng. Tôi chỉ nói những gì tôi thấy, và tôi không buồn khi nói những điều đó, mặc dù trong lòng cũng tự hỏi là trước đây anh có nói anh chỉ có thích một cô khi mới mười ba tuổi, nếu tính cả cô đó, với tôi, thì mới có hai mối tình thôi, sao ở đây lại là ba?

Tuy thắc mắc, nhưng tôi cũng không nghĩ như vậy thì tôi đang ở mối tình nào của anh, vì chỉ qua chỉ tay mà nói lên số phận con người thì không nên tin. Có thể những gì tôi “phán” chưa chắc đúng. Vả lại, chỉ tay sẽ thay đổi sau mỗi sáu tháng, nên chuyện gì cũng có thể xảy ra cả.

K đã cười rất nhiều vì lời phán đoán đó, có vẻ như anh không tin. Ừm, chỉ là vui thôi mà.

Tôi còn thấy một số điều khác, nhưng chưa rõ ràng, và đó là những điềm xấu, nên tôi không nói nữa. Tôi bảo với anh là hết rồi.

K nói: “Đưa tay em đây”. Tôi biết anh muốn nắm tay tôi, làm tôi ngại quá. May là trời mưa, nhà hàng không đông khách, nhân viên phục vụ xung quanh thì có vẻ lơ đãng, nên không ai chú ý đến chúng tôi cả. Nhưng tôi cũng thật ngốc, ở cái phố Tây này, còn lạ gì việc phụ nữ việc cặp kè với đàn ông nước ngoài. Chắc cũng chẳng ai hiếu kỳ mà quan sát, bình phẩm về chúng tôi đâu.

K chạm vào những ngón tay của tôi, vuốt ve từng ngón một. Nhìn màu da trên tay tôi và tay anh, một trắng, một đen, anh đùa: “Hai màu khác biệt”. Dường như trong tâm trí chúng tôi lúc đó, trước mắt tôi chỉ nhìn thấy anh, và anh chỉ nhìn thấy tôi. Anh cứ vuốt ve những ngón tay tôi như thế, làm tôi ngượng, chỉ dám đưa mắt nhìn ly nước trước mặt. Hộp sữa chua được tôi ăn vài muỗng, rồi lại để đó. K lại đùa là lát nữa có lẽ tôi phải đi massage cổ vì tôi chỉ nhìn một chỗ như thế.

Lúc này nhà hàng chỉ có vài người khách, bên ngoài trời vẫn lắc rắc mưa. Một lúc, K lại nhìn tôi và bỗng anh phát hiện ra dòng chữ trên chiếc áo tôi đang mặc. Anh đọc to: “He loves me, sure”. Anh ngạc nhiên, rồi anh hỏi tôi làm điều đó vì anh sao. Tôi không đáp mà chỉ ngồi cười, để mặc cho anh tưởng tượng. Chẳng lẽ tôi lại đi thú nhận là trong lúc vội tôi đã lôi đại chiếc áo đó để mặc đi gặp anh à?

Mà cũng nhờ dòng chữ đó đã giúp tôi bày tỏ tình cảm với K…

Tại nhà hàng hôm đó, K đã lặp đi lặp lại nhiều lần câu: “Anh yêu em”. Trong một vài giây phút hiếm hoi tôi dám nhìn thẳng vào anh, đọng lại trong tôi cho đến tận bây giờ là đôi mắt chân thành và si mê của anh. Đôi mắt đó đã nói lên tất cả tình cảm của anh dành cho tôi. “Có hai thứ con người ta không thể che giấu được, đó là khi say, và khi đang yêu”. Tình cảm đó của K nhất định không thể là điều dối trá. Tình cảm đó làm tôi hạnh phúc đến nghẹt thở. Một cảm giác bay bổng và lâng lâng khó tả cứ len lỏi trong người, khiến tôi quên hết mọi thứ ở xung quanh mình.

K nói, khi không gặp tôi anh đã nghĩ ra rất nhiều điều muốn nói, nhưng khi gặp thì anh chẳng thể nghĩ ra được gì. Tôi đáp lại là tôi cũng như thế. Rồi anh lại bảo cảm giác trong anh lúc này thật khó diễn đạt, nó khiến tim anh loạn nhịp. Anh bảo lúc này đây cảm giác của anh thật giống với cảm giác mà anh đã có trong bữa ăn tối đầu tiên. Anh thú nhật, không hiểu sao khi gặp tôi, anh lại có cảm giác rất hạnh phúc.

Anh nói rất muốn được ôm và hôn tôi, và lại hỏi liệu anh có thể làm thế được không. Tôi bảo chẳng phải lúc nói chuyện trên mạng tôi đã trả lời rồi còn gì. Anh nói nhưng thực tế có thể khác. Tôi bảo có lẽ nhìn tôi quá nghiêm trọng nên anh sợ chăng. Rồi tôi lại nói, nếu anh muốn biết điều gì đó, anh cứ thử, sẽ biết được kết quả. K nói, kết quả như thế nào, chắc là bị tôi đánh chứ gì. Tôi cười lớn.

Trước đây tôi từng nói với K thật sự tôi không biết đôi lứa yêu nhau thì có thể đưa nhau đi đâu vì ở Việt Nam không hề có không gian lành mạnh cho đôi lứa yêu nhau. Tôi nói với anh là công viên mà chúng tôi vừa vào thực ra rất nguy hiểm, đầy tệ nạn xã hội. Nhưng rồi trời ngớt mưa, chúng tôi tính tiền và lại quyết định quay lại công viên, đến chiếc ghế đá lúc nãy. Tôi hỏi K có sợ không, anh bảo không, rồi hỏi lại tôi sợ à, tôi bảo cũng không.

Vừa đi K vừa so vai và nhận xét dường như chúng tôi cao ngang tầm nhau. Mà lúc này tôi mới để ý là trông anh khá thấp. Tôi nhớ bức ảnh chúng tôi đã chụp ở Quán Ăn Ngon, khi đó trông anh cao hơn tôi một khoảng kia mà? Tôi bèn nói với anh, thực sự là anh cao hơn tôi, nhưng không nhiều.

Sau này khi anh về lại Đức, gặp nhau trên mạng, anh đã hỏi tôi trông anh có già lắm không. Tôi trả lời là chỉ thấy anh đen hơn trước, chứ trông anh vẫn trẻ như lần đầu tiên tôi gặp, mà nếu anh có trông như thế nào, thì tôi vẫn yêu anh. Đó là những lời thật lòng. Tôi không còn là cô bé mười tám, đôi mươi để có thể mơ ước về một chàng bạch mã hoàng tử cho riêng mình. Điều tôi quan tâm lúc này là tôi yêu anh, anh yêu tôi, và cả hai chúng tôi đều hạnh phúc vì điều đó.

Tôi từng đọc một đoạn văn mà tôi rất thích, đại ý là khi đã yêu ai đó thật sự thì không cần biết đó là mối tình thứ mấy, khi ấy, cảm nhận của bạn sẽ giống như khi yêu lần đầu. Điều đó đang đúng với tôi lúc này…

(Còn tiếp)

>> Có một chuyện tình xa như thế (32)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s