Có một chuyện tình xa như thế (30)


Chương 30: Không phải giấc mơ

>> Có một chuyện tình xa như thế (29)
>> Có một chuyện tình xa như thế (28)

Đó không phải là giấc mơ. Đó là sự thật ngọt ngào và tuyệt vời đột ngột đến, như một món quà đầy ý nghĩa bỗng dưng xuất hiện trong những chuỗi ngày buồn và nhớ của tôi…

Chất giọng trầm đã lâu rồi tôi không được nghe, kể từ lần gọi điện khi tôi ở Campuchia. Cảm xúc của tôi lúc ấy như bị đóng băng, nhưng cũng may, lý trí còn khá vững vàng đã giúp tôi bình tĩnh lại. Tôi quay người, nhìn vào mắt người đối diện và mỉm cười. Trước mặt tôi là K.

K, giờ mới để ý, anh trông hơi thấp, đen hơn lần tôi gặp ở hội chợ, và trong bữa ăn tối năm ngoái. Anh có vẻ mệt mỏi, chắc sau chuyến đi vừa rồi. Tuy nhiên, nụ cười của anh vẫn tươi tắn. Vẫn là anh, với đôi mắt thẳm sâu quyến rũ nhưng trông hơi buồn… Là anh, với những đường nét quen thuộc mà tôi từng lặng ngắm trong ảnh…

Các bạn sẽ mong chờ hay tưởng tượng ra cảnh hai con người, một nam, một nữ, một người Myanmar, một người Việt, một đen, một trắng ôm chầm lấy nhau, nước mắt tuôn rơi, mừng mừng tủi tủi sau thời gian xa cách, như trong phim tình cảm lãng mạn?

Không. Chúng tôi gặp nhau, nhìn nhau trước ánh mắt có chút tò mò của cô tiếp tân “sexy”. Chúng tôi không nên có hành động gì vội vã, vì những lời yêu thương, nhung nhớ, cảm xúc… có trước đó vẫn chỉ được thể hiện qua mạng, qua điện thoại… Và dù hạnh phúc ngập tràn, tôi vẫn ý thức được việc tôi đang gặp một người nước ngoài… Tôi chưa đủ bản lĩnh hay sự tự tin để bước qua định kiến xã hội vốn có dành cho mối quan hệ giữa phụ nữ Việt và đàn ông nước ngoài.

Chúng tôi bước ra ngoài. Tôi nói với K rằng khách sạn nơi tôi làm rất gần đây, và chỉ cho anh thấy khi chúng tôi đi ngang qua. Tôi bảo vì có ít thời gian nên chúng tôi sẽ đi lòng vòng xung quanh tìm quán nước nào đó.

Chúng tôi đi dọc đường Bùi Viện. K hỏi tôi về sức khỏe, cuộc sống như thế nào. Tôi bảo mọi thứ vẫn ổn. Lúc đó tôi vẫn đang bối rối, và chính vì thế, dù hai người đi song song với nhau, tôi không hề dám quay sang nhìn anh mà cứ nhìn quanh quất hai bên đường nơi có rất nhiều khách sạn, nhà nghỉ, nhà hàng hay cửa hàng bán đồ lưu niệm ngự trị. Đây cũng là lần đầu tiên tôi dạo bộ trong khu phố Tây, nơi chính tôi luôn có thành kiến là một chốn không hề tốt đẹp và thậm chí là đầy rẫy tệ nạn xã hội. Và cũng vì e ngại chuyện một người phụ nữ Việt đi bên cạnh một người đàn ông nước ngoài – thể nào cũng bị dân tình xung quanh nhìn với ánh mắt thiếu thiện cảm, nên tốt nhất tôi không nên có hành động gì thể hiện tình cảm với K, thậm chí là không có cả một ánh mắt trìu mến.

Chúng tôi cứ đi như thế, K bỗng nói với giọng trêu chọc:

– Chúng ta giống như rô bốt vậy.

Tôi phì cười. Nhưng câu nói đùa đó cũng chẳng giúp tâm trạng tôi khá hơn, khi hàng đống cảm xúc vây quanh khiến tôi có cảm giác như mình đang ở đâu đó chứ không phải ở thế giới thực tại. Tôi thậm chí còn không nghe tiếng còi xe văng vẳng đằng sau khi gần đến ngã tư Bùi Viện và Phạm Ngũ Lão. Quay lại thì đã thấy chiếc xe 45 chỗ lù lù sau lưng mình. Thấy vậy, K bảo tôi lên lề đường mà đi.

Ngang qua một chỗ người ta đang bày bán sầu riêng, K chỉ tay và hỏi tôi có muốn ăn không, vì có lần tôi nói cho anh biết là tôi rất thích ăn sầu riêng. Nhưng tôi lắc đầu. Tôi đang gặp người tôi yêu, sau bao nhiêu tháng xa cách. Có thể nói đây là cuộc hẹn đầu tiên kể từ lúc yêu nhau, và là một cuộc hẹn bất ngờ mà tôi không kịp chuẩn bị tinh thần. Tôi đang ở hoàn cảnh giống như cô bé học sinh nhút nhát bị gọi lên bảng đột ngột mà không được báo trước là ngày đó, giờ đó có cuộc kiểm tra. Hơn nữa, tôi từng nhắc đến ở những chương đầu, mỗi khi đi với người con trai mà tôi có cảm tình, hoặc với trai lạ, hoặc trai đẹp ấn tượng, tôi sẽ cư xử như thể không phải mình: bỗng nhiên run sợ, nhút nhát, hồn vía đi đâu hết cả.

Đang đi, K bỗng băng qua đường, nhằm thẳng vô một quán nước bên kia đường. Tôi lúc này mới bình tâm lại một chút, nghĩ: “Ơ, mình đang dẫn anh ấy đi kia mà? Giờ thì anh ấy dẫn ngược lại mình!” và cười thầm. Sau này tôi có đọc một bài trắc nghiệm về tâm lý đàn ông, thấy mẫu người K luôn ở thế chủ động và luôn sẵn sàng xử lý mọi chuyện. Điều đó thật đúng với lúc này.

Quán nước bên đường không hẳn là một quán nước. Bên ngoài có những dãy bàn ghế mây xinh xinh cho khách ngồi, bên trong có quầy bar nho nhỏ và một bàn bi-a cũng nho nhỏ. K hỏi tôi muốn ngồi chỗ nào. Tôi liếc nhanh dãy bàn ghế bên ngoài, thật sự là tôi thích ngồi bên ngoài hơn để nhìn người qua lại, nhưng thấy trời vẫn còn sớm, và tâm lý ngồi chung với người nước ngoài, phơi mặt ra ngoài đường thế này khiến tôi e dè, nên tôi đi thẳng vào bên trong, và chọn một bàn gần cửa. Ở vị trí đó, người bên ngoài không nhìn thấy tôi, nhưng tôi lại có thể quan sát được một chút phía bên ngoài.

K hỏi tôi ở đây ồn thế có sao không. Quả thực là quán mở nhạc rất to, như trong quán bar vậy. Nhưng tôi lắc đầu, tỏ ý không sao. Tôi không định ngồi đó lâu, mà nếu có ngồi ở một nơi yên tĩnh nào, chắc tôi sẽ ngại chết mất. Tiếng nhạc lớn và sôi động giúp tâm trạng tôi hào hứng hơn, và tập trung hơn vào thực tại.

Tôi vẫn chưa tin đây là sự thật.

K kéo ghế ngồi kế bên tôi, nhưng ở giữa vẫn có một khoảng cách. Khoảng cách đó đủ chỗ cho… cô bé phục vụ chen vào hỏi chúng tôi uống gì. Tôi gọi một ly cà phê sữa nóng. Thói quen thích uống cà phê sữa nóng hình thành từ bao giờ tôi không rõ, nhưng khi đến một quán xa lạ nào đó tôi hay có ý muốn uống thử thức uống này. Quán nào có thể pha chế loại cà phê đậm đặc, thơm lừng và béo ngậy, thì những lần sau nữa khi quay lại tôi chỉ sẽ uống duy nhất thức uống đó.

Cô bé phục vụ quay sang hỏi K uống gì, K hỏi có nước trái cây tươi (fresh juice) như đu đủ, chuối hay không. Dường như chất giọng tiếng Anh của anh đã bị thứ tiếng Tây Âu kia pha tạp hay sao mà trở nên khó nghe quá chừng (trước kia trong bữa ăn tối tôi luôn thầm phục chất giọng tiếng Anh rõ ràng, luyến láy của anh cũng như của N). Tôi ngồi bên cạnh mà nghe ra anh gọi món khoai tây chiên – French chips (dù trong lòng nghĩ cũng hơi lạ là khoai tây chiên thì liên quan gì tới đu đủ hay chuối chứ?!?). Cô bé phục vụ thì tất nhiên đang đứng nên không nghe được rồi.

Thấy thế tôi bèn chỉ vào đĩa khoai tây chiên của khách đang đánh bi-a ở bàn bên kia, hỏi K có phải gọi thứ này không. Anh lắc đầu và nói lại, tôi liền hiểu ra là nước trái cây. Tôi nhắc lại với cô bé phục vụ, là có sinh tố đu đủ, chuối hay không. Cô bé bảo có. Tôi quay sang K hỏi anh muốn dùng chuối hay đu đủ. Anh bảo đu đủ. Tôi lại quay sang bảo cô bé là lấy đu đủ. Cô bé lặp lại một cà phê sữa nóng, một đu đủ, rồi còn hỏi có lấy khoai tây chiên không. Tôi cười và lắc đầu.

Cà phê sữa nóng của tôi được mang ra trước, và thức uống cho K mang ra lại là… sinh tố chuối. Tôi chưa kịp thắc mắc sao đu đủ lại có màu trắng thế kia thì K đã nói anh gọi đu đủ nhưng người ta mang ra chuối. Nhưng anh cũng uống thử. Tôi hỏi lại đó có thật sự là chuối hay không. Anh gật đầu và cũng uống. Tôi hơi bực, và ngượng vì cách làm ăn của quán, nhưng không biết nói gì thêm. May là cả hai chúng tôi đều là những vị khách dễ tính, hoặc có thể là làm cùng ngành dịch vụ với nhau nên dễ thông cảm hơn.

Cà phê ở đây được phục vụ cà phê phin riêng và ly sữa riêng, hơi khác so với cà phê sữa nóng ở những nơi khác tôi từng uống là lớp sữa được cho từ trước, bên dưới đáy ly, rồi phin cà phê nhỏ giọt lên trên. Có lẽ cách phục vụ riêng rẽ này là để khách tự gia giảm lượng sữa theo nhu cầu. Tôi chờ cà phê nhỏ giọt hết rồi cho sữa từ từ vào, khuấy và uống thử. Dở ẹt. Cà phê gì mà lỏng le, đắt nghét, lại bị nhiều cặn cà phê (có thể là lỗ phin lớn quá). Một phần vì cà phê quá dở, phần khác vì đang trong tâm trạng trên mây nên tôi không có cảm giác muốn ăn uống gì hết. Cả ly cà phê gọi ra, tôi chỉ thử vài muỗng, rồi để luôn đó. Dù tôi cũng biết là mình đang phí phạm, và có thể sẽ khiến K hiểu lầm rằng tôi đang tỏ vẻ tiểu thư.

Trong khi tôi làm những việc trên thì K cứ nhìn tôi mãi. Dù tôi không dám quan sát lại anh nhưng những gì anh làm tôi đều biết. Anh hết chăm chú nhìn mặt tôi, nhìn tôi pha cà phê, rồi nhìn tôi từ trên xuống dưới. Ánh nhìn chăm chú lẫn si mê đó khiến tôi có cảm giác mình bị nhìn thấu tận tâm can xương tủy.

Một lúc sau, như đã hết chịu nổi, tôi nói: “Anh cứ nhìn em thế sẽ khiến em xấu hổ hơn đấy!”. K phì cười, rồi lại… nhìn tiếp. Anh bảo rất lâu anh không được nhìn như thế, anh phải tranh thủ thời gian.

Mà quả thật là đã lâu rồi, phải đợi hơn mười tháng chúng tôi mới có cuộc hẹn đầu tiên ngoài đời thực như thế này. Tôi thích cảm giác lúc đó, cảm giác của giấc mơ vẫn mong mỏi bao lâu nay đột nhiên trở thành hiện thực. Cảm giác của tình yêu hiện hữu khi tôi được tận mắt thấy K bằng xương bằng thịt, được nghe giọng nói của anh, được cảm nhận sự quan tâm và thương yêu của anh dành cho mình… Tất cả đều là sự thật chứ không phải là những ngày buồn chán liên lạc với nhau qua Internet, phải dò ý nhau, phải tự phán đoán hay suy nghĩ về nhau qua những câu chữ vô hồn…

Tôi thầm cảm ơn K, chính anh đã tạo ra sự thật đó, và tôi chỉ biết đáp lại tình cảm đó bằng biểu hiện của một người con gái đang rất hạnh phúc.

Tôi hỏi K có phải trong lần trò chuyện gần đây nhất vào buổi tối muộn, khi đó anh đã ở Việt Nam, mà không cho tôi biết? Anh cười, xác nhận khi đó anh đang ở Hà Nội, nhưng anh muốn làm tôi bất ngờ. K nói thêm thật ra anh đã có dự định về cuộc gặp gỡ này từ lúc anh còn ở Đức (có lẽ là từ hôm có cuộc gọi lạ ở Đức).

Trước đó anh có hỏi tôi địa chỉ văn phòng du lịch nơi tôi làm việc (mặc dù anh đã từng ghé qua), nhưng khi ấy tôi không cho. Tôi nghĩ nếu anh muốn có nó, anh có thể lục tìm lại danh thiếp mà tôi đã đưa anh khi gặp nhau lần đầu tiên ở hội chợ. Tôi có vẻ thích gây khó khăn cho con trai nhỉ, nhưng thực sự tôi rất ngại anh sẽ làm gì đó, đại loại như tặng quà cho tôi chẳng hạn… Có thể tôi hơi lo xa, nhưng vì không muốn vấn đề tình cảm dính líu gì tới vật chất, nên tôi đã nhất quyết không cho.

Anh thú nhận lúc xin địa chỉ anh đã nghĩ ra kế hoạch sẽ đột ngột xuất hiện ở văn phòng nhằm làm tôi bất ngờ. Nhưng vì tôi không cho, nên sau đó anh mới vờ hỏi địa chỉ của nhà hàng nơi chúng tôi từng ăn tối, bảo là để giới thiệu bạn bè. Anh thú nhận là từ nhà hàng anh nhớ đường đến công ty tôi. “Ồ, hóa ra là vậy!” – Tôi nghĩ và thấy bất ngờ với sự lém lỉnh dễ thương của K.

Nhưng sau đó tôi đã nghỉ việc, và làm công việc mới bên khách sạn ở khu phố Tây này. Khi tôi thông báo với K về chỗ làm mới, anh đã bảo thật là may. Hóa ra là vì ý đồ này.

Chúng tôi gặp nhau đúng vào ngày chủ nhật. K cho tôi biết theo lịch trình thì chuyến bay trở về Đức của anh cất cánh vào khuya hôm qua, nhưng vì chương trình khảo sát của anh đã không kịp thời gian, chứ không là anh đã có hai ngày ở lại Sài Gòn rồi. Sau này khi đã về lại Đức, K mới thú nhận với tôi là vì muốn gặp tôi nên anh đã nói dối về thời gian chuyến bay. Chuyến bay vào khuya hôm trước, nhưng anh nói với đối tác Việt Nam thành đầu giờ chiều, và đương nhiên là đoàn anh từ Phan Thiết về Sài Gòn không kịp, nên anh đã phải mua vé về Đức tức tốc vào đêm hôm đó, vừa để kịp ngày nhập học (anh đang vừa học vừa làm) và đi làm vào sáng thứ hai hôm sau, vừa có dư thêm vài tiếng để gặp tôi. Anh phải nói dối với công ty vì anh không muốn họ biết anh nhỡ chuyến bay vì chuyện tình cảm riêng tư. Anh bảo anh cũng không muốn tôi giận hay buồn vì sự nói dối của mình, nên đã không nói rõ về việc đó.

Anh chàng thật ngốc, anh vì tôi mà làm bao nhiêu chuyện như thế, sao tôi có thể giận anh được?

Trở lại với thực tại, ngồi trong quán nước, K liên tục hỏi tôi có nhớ anh không. Tôi ngượng ngùng trả lờilà  có. Anh nhận xét trông tôi ốm hơn lúc trước nhiều. Tôi gật đầu, phân trần rằng từ khi làm ở công ty du lịch tôi ốm hơn, có lẽ do tôi đi chơi nhiều hơn.

K cho tôi biết, anh có kể với má anh rằng anh đang có bạn gái là người Việt Nam. Anh còn cho má anh xem hình của tôi trong trang phục áo dài, vì má anh không rành lắm về những quốc gia khác. Tôi nghe điều đó mà cảm động vô cùng, tôi nói với anh là tôi chưa kể về anh cho bất cứ ai trong gia đình biết, mà chỉ kể với vài người bạn thôi. Ở cương vị của tôi, tôi nghĩ mình nên làm thế bởi vì dù yêu và tin ở K, nhưng tôi cũng tin vào chữ “ngờ”, khi mà chuyện gì cũng có thể thay đổi. Lấy kinh nghiệm từ mối tình đầu, thực tế là tôi vẫn còn ở trạng thái “con chim sợ cành cong”. Với lại, khi yêu thì đâu dám chắc người đó sẽ cùng mình đi hết đoạn đường đời, huống hồ tôi lại yêu một người ở đất nước khác, và đang sống và làm việc từ một đất nước khác nữa, xa xôi và cách trở như thế…

Ngồi một lúc, K bảo tôi cà phê nguội rồi, tôi nói tôi không uống nữa vì không ngon lắm. K hỏi tôi thích cà phê à. Tôi gật đầu, anh ngỏ ý muốn thử. Tôi đồng ý. Anh bưng ly cà phê lên, xoay đúng chỗ tôi vừa uống, rồi đưa lên miệng uống thử. Anh nhăn mặt, bảo: “Đắng quá!”. Có vẻ K không thích uống cà phê, vì tôi nhớ lần ăn tối năm ngoái K cũng uống nước ép. Mà tôi từng nghe M nói rằng ở Myanmar cũng có nhiều quán cà phê, tuy nhiên người ta vào đó chủ yếu để uống bia chứ không phải uống cà phê. Vậy là dân Myanmar không thích cà phê chăng?

K đề nghị rời quán. Anh tính tiền, rồi chúng tôi dạo bước qua công viên 23/9 trước mặt. Sài Gòn đã về chiều, gần 18 giờ nhưng trời vẫn còn sáng lắm. Tôi bảo K thật may là hôm nay không thấy mưa, mấy ngày trước trời hay mưa giờ này lắm. Tuy trời quang đãng nhưng lại ít gió, khiến không khí có phần ngột ngạt. Tôi nghĩ K đang mặc áo thun dài tay đen, rồi đi bộ như thế này, lại vừa đến Sài Gòn đầu giờ chiều, sau chuyến khảo sát, sau thời gian đi đi lại lại như con thoi từ nước này sang nước khác, hẳn là anh nóng và mệt lắm. Dáng vẻ anh, khuôn mặt anh, giọng nói anh,… đều thể hiện sự mệt mỏi đó.

Tôi nghĩ thế, nhưng không biết phải thể hiện sự quan tâm đến người mình yêu như thế nào, hay nói đúng hơn, tôi ngại không dám thể hiện điều đó khi xung quanh chúng tôi có rất nhiều người tụ tập ở công viên tập thể dục, chơi thể thao, hay những đôi lứa tình tự…

(Còn tiếp)

>> Có một chuyện tình xa như thế (31)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s