Có một chuyện tình xa như thế (18)


Chương 18: Sự tin tưởng…

>> Có một chuyện tình xa như thế (17)
>> Có một chuyện tình xa như thế (16)

Tôi đã định chờ gặp được K để hỏi rõ mọi chuyện (tất nhiên, không phải mặt đối mặt). Nhưng rồi cái tính nóng nảy của tôi đã thắng. Chỉ hai ngày sau, tôi lại làm phiền đến N.

– Xin lỗi anh N, chúng ta có thể trò chuyện được không?

– Chắc chắn rồi. Đó là hân hạnh của tôi. Cô không cần phải nói xin lỗi. Khi nào bận, tôi sẽ cho cô biết.

Tôi có cảm giác lần này N thân thiện hơn với tôi.

– Vậy thì tốt. – Tôi đi thẳng và vấn đề luôn – Nói cho tôi nghe những gì anh biết về K.

– Về anh ấy à?

– Ừm, nếu có thể?

– Anh ấy là một người tốt, thân thiện, thích kết bạn với tất cả mọi người.

“Đó là lý do anh ấy kết bạn với tôi sao?” – Tôi bỗng chua chát nghĩ.

– Nhưng anh ta rất dễ nổi giận, giống như một đứa trẻ vậy, có lẽ anh ấy vẫn còn khá trẻ.

– Ừm, gì nữa không?

– Cô hỏi tôi chung chung quá, nên tôi không biết phải nói thế nào.

– Anh đã từng thăm nhà anh ấy chưa? – Dù đã biết câu trả lời, tôi vẫn muốn nhận được sự khẳng định lại từ N.

– Rồi, hai lần, trong lễ hội té nước. Gia đình anh ấy rất đáng mến, tôi rất thích.

– À há… – “Đúng như K từng cho tôi biết” – Tôi thầm nghĩ.

– Vậy bây giờ anh ấy ở đâu?

– Ở Myanmar. Tôi từng ở đó khi anh ấy trở thành nhà sư, tôi đã dự lễ trở thành sư của anh ta.

Có lẽ N đang nói đến sự kiện mà tôi (và một số bạn có chọn lọc) đã được xem qua tấm ảnh trong trang phục sư của K. Sau này, có lần vô tình xem kỹ lại bức ảnh, tôi nhận ra N đang cúng dường cho một nhà sư khác. Lúc đó, anh trông khác với lần tôi gặp anh, nên tôi đã không nhận ra.

– Không, tôi hỏi bây giờ kia? Anh ấy có đang là một nhà sư không? – Tôi bỗng lo lo…

– Không, anh ấy không có thời gian. Vì gia đình anh ấy từ Đức sang thăm Myanmar, do đó anh ấy phải đi cùng với họ.

– Gia đình anh ấy? Từ Đức sao?

– Phải.

– Điều đó có nghĩa gì? Tôi nghĩ ba má anh ấy ở Myanmar kia?

– Ba má anh ấy ở Myanmar, nhưng anh ấy đã di cư sang Đức với ba má nuôi, những người đã giúp anh ấy sang Đức sống.

Thì ra là vậy, trước đây K từng nhắc đến gia đình ở Đức của anh ấy, nhưng tôi đã không để ý đến vấn đề này.

– Anh ấy không kể với cô sao? Anh ấy thích trò chuyện với cô, và tôi nghĩ cô phải biết hết rồi chứ.

– Vâng, anh ấy có nói với tôi những điều này. Nhưng tôi vẫn muốn khẳng định lại, tôi muốn làm rõ một số việc.

– Hả? Cô muốn làm rõ gì kia?

– Anh ấy nói với tôi rằng anh ấy sẽ chịu trách nhiệm với nhóm khách từ Đức sang Myanmar khảo sát cho đến cuối tháng 1, sau đó anh ấy sẽ nghỉ ngơi ở nhà cùng gia đình.

– Đúng rồi.

– Anh ấy đã không nói với tôi rằng anh ấy sẽ không quay lại Campuchia nữa.

– Anh ấy sẽ không quay lại, vì công việc của anh ấy ở đây đã kết thúc rồi.

– Ừm…

– Anh ấy đã biết rõ các dịch vụ tại đây rồi.

– Tôi chỉ tự hỏi tại sao anh ấy lại không cho tôi biết.

– Có lẽ anh ta không muốn cô cảm thấy không vui.

– Ha ha, thật điên khùng. Sao tôi lại không vui chứ? Tôi luôn đánh giá cao sự thật và cả những người chân thành. À, lần trước tôi đã khiến anh ấy say rượu, anh có biết điều này không?

– Say rượu à? Không?

Một cảm giác hụt hẫng xuất hiện trong tôi. Nhưng thú thực cho đến lúc này tôi vẫn cảm nhận điều gì đó là lạ ở N, có vẻ như tôi chưa tin anh ta.

Hoặc giả là, tình cảm của tôi dành cho K đã ở một mức độ tin tưởng quá rồi, nên những gì người khác nói, những thứ không hay, những điều mà tôi không muốn chấp nhận, đã không được tôi chấp nhận.

– Vậy anh đã từng thấy K say bao giờ chưa? – Tôi hỏi tiếp.

– Tất nhiên là thấy rồi. Nhưng cô nói anh ấy đã say vào ngày nào?

– 15 tháng 11. – Tôi trả lời ngay, đó là ngày tôi đã nói lời vĩnh biệt với K, ngày mà tôi vẫn chưa quên được vì tình cảm của chúng tôi đã bị tổn thương.

– Ở Việt Nam à? Hay ở Campuchia?

– Không, ở Campuchia.

– Cô đã sang đây sao?

– Không, tôi chỉ gặp anh ấy có một lần ở triển lãm và một lần trong bữa tối. Tôi chưa bao giờ sang Campuchia cả.

– Nhưng hôm đó anh ấy không hề say.

– Anh nhớ ngày đó sao?

– Đúng vậy, anh ấy không say.

Trời, ngày đó là ngày gì mà cả N cũng nhớ? K đã từng say nhiều lần sao? Vậy mà tôi tưởng K hiền lắm, không biết uống đâu!

Nhưng có thể N nhầm lẫn thời gian thì sao? Nói rồi mà, tôi đã yêu một cách mù quáng mất rồi, nên bây giờ N có nói gì tôi cũng không tin.

Tôi phải chờ gặp K để hỏi cho rõ mới được. Nhưng dù sao, tôi vẫn có một niềm tin ở K, trước đây, lúc này, và cả sau này nữa, mà chính vì sự tin tưởng ngốc nghếch ấy, cho đến một ngày, tôi mới thấy hậu quả.

(Còn tiếp)

>> Có một chuyện tình xa như thế (19)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s