Có một chuyện tình xa như thế (17)


Chương 17: “K không quay lại đây nữa”

>> Có một chuyện tình xa như thế (16)
>> Có một chuyện tình xa như thế (15)

Một buổi tối muộn, tôi lại online Skype. Từ khi quen K tôi mới hay online Skype vào buổi tối vì hy vọng K sẽ online trễ (dù có điện thoại nhưng tôi không bao giờ phiền anh bằng cách nhắn anh online). Sau này, khi K về Myanmar rồi, tôi hay online Skype vào buổi tối với ý nghĩ cứ để nick Skype của tôi luôn xanh lên như thế, biết đâu lúc nào đó K ở Myanmar sẽ mở Skype và nhìn thấy tôi đang online.

Cũng như bao buổi tối khác, lần nào tôi cũng luôn thấy N online, và thường offline rất muộn. Có lẽ anh luôn có nhiều việc để giải quyết, hoặc online muộn để nói chuyện với các đối tác khác ở nước ngoài (do khác múi giờ). Vả lại, với một người đàn ông độc thân và không có vẻ gì là thích ăn chơi như N, việc bỏ hết tâm sức, dốc lòng vào công việc cũng là một điều dễ hiểu.

Tôi bỗng muốn nói chuyện với N, phần vì đang cảm thấy buồn chán, phần vì muốn có ai đó trò chuyện, phần cũng vì anh là người bạn của K duy nhất mà tôi biết đến, hơn nữa, chúng tôi lại từng ăn tối chung.

– Xin lỗi anh N, anh có đó không? Tôi có thể làm phiền anh được không?

– Chào An, tôi đây. Cô khỏe không?

– Tôi khỏe. Thế còn anh?

– Lúc này tôi hoàn toàn khỏe.

– Anh đang ở văn phòng à?

– Vâng. Còn cô?

– Trễ rồi đấy. Chắc công việc của anh bận rộn lắm? Tôi đang ở nhà. Lúc này tôi chưa muốn đi ngủ.

– Vâng, tôi rất bận. Tôi cũng chưa muốn đi ngủ. Đó là lý do tại sao tôi còn ở văn phòng và làm việc.

Chúng tôi hỏi chuyện một lúc về công việc, cho đến lúc tôi cảm thấy không có gì thú vị hết, còn nỗi nhớ K thì cứ dần tăng lên.

Khi nhớ một ai đó, con người ta sẽ muốn tiếp xúc hay nhìn thấy những gì liên quan đến người ấy. Và N là điều duy nhất, một điều gì đó có thể gọi là tư liệu sống để tôi có thể khai thác về K. Nhưng tôi không muốn làm việc ấy quá lộ liễu, vì là người cực kỳ cẩn trọng trong việc giữ gìn danh dự của bản thân mình. Hơn nữa, đi hỏi thăm một người nam về một người nam khác có thể sẽ làm người được hỏi bị bực bội, hoặc buồn phiền, trong khi, mối quan hệ giữa tôi với K, chắc chắn là N chưa hề biết.

Tôi cũng nhận thấy là hình như N không thích nói chuyện với tôi cho lắm, hoặc vì anh quá bận, hoặc vì anh ở cương vị của một giám đốc – phải giữ kẻ, hoặc anh không quý mến tôi sau khi đã gặp tôi trong bữa ăn tối… Do đó, tôi cảm thấy khó mở lời khi hỏi những gì liên quan đến K.

Tôi đâm chán.

– N, tôi buồn ngủ rồi. Cảm ơn vì đã trò chuyện với tôi đêm nay. Và cảm ơn cả bữa tối với anh và K lần trước ở Sài Gòn nữa.

– Cô luôn được chào đón mà (Nguyên văn: U r most welcome, câu này K cũng hay sử dụng với tôi. Có lẽ đó là câu nói lịch sự mà người làm dịch vụ du lịch nhà hàng khách sạn hay sử dụng đối với khách, riết thành thói quen luôn – Tôi không thích thế, giữa bạn bè và du khách thì bạn bè phải được đối xử khác chứ. Nghe khách sáo quá rồi!).

– Tạm biệt anh. Chúc anh ngủ ngon. Giữ gìn sức khỏe nha.

– K không còn ở đây nữa. Và anh ấy sẽ không quay lại đây nữa. – Bỗng dưng N trả lời tôi như thế.

Mới đầu, tôi còn tưởng mình đọc nhầm.

Tôi hỏi lại:

– Không quay lại Campuchia?

– Ừ.

Tôi choáng váng. Những gì K đã nói với tôi trong cuộc trò chuyện trước khi đi bỗng dưng hiện ra trong đầu, từng chữ một: “Lần tới khi anh quay lại Campuchia, chuyến đi đầu tiên của anh là sang Việt Nam nơi cô gái của anh đang sống. Anh thật sự muốn nhìn thấy nơi cô ấy đã sinh ra, và tất cả những gì thuộc về cô ấy”…

K không thông báo với tôi chính xác ngày quay lại. Hình như anh đã quên không nói cho tôi biết, là khi anh quay lại, thì sẽ quay lại đâu. Và lần tới, khi anh đến Campuchia, đó là lúc nào? Anh không chắc chắn, hay anh không biết?

Tôi hi vọng là N đang đùa tôi. Có thể là N biết mối quan hệ giữa tôi và K, mặc dù K đã nói N không hề biết gì cả. Có thể lắm.

– Tại sao? – Tôi hỏi.

– Anh ấy đã kết thúc công việc và chương trình đào tạo ở Campuchia rồi. Không có lý do gì để anh ta quay lại đây cả. Anh ấy cần phải quay lại Đức và làm việc ở đó.

Tôi có nghe nói E Travel có một chi nhánh tại Đức. Nhưng nơi làm việc chính của K là ở Đức, và khi anh ở Campuchia chỉ là công tác và bồi dưỡng thôi, thì tôi chỉ mới nghe lần đầu. Vậy mà K đã không cho tôi biết gì cả, vì trong bữa ăn tối tôi từng hỏi anh tại sao anh lại chọn Campuchia để làm việc, anh trả lời rằng anh muốn làm việc ở nước ngoài, và Campuchia là một nơi có điều kiện phát triển du lịch. Giờ thì tôi hiểu ra, vì sao K lại biết tiếng Đức.

– Thật à? Cảm ơn anh. Chào anh – Rõ ràng là tôi đang nghi ngờ N, và không muốn biết thêm gì nữa. Tôi muốn đợi K để hỏi cho rõ.

Nhưng N lại hỏi tôi:

– Anh ta không nói cho cô biết sao? Tôi nghĩ anh ấy đã nói rồi chứ, bởi vì anh ấy luôn liên lạc với cô mà? Anh ấy còn cho tôi xem những bức ảnh của cô nữa.

“Trời! K có cho N xem những bức ảnh mà tôi đã gửi cho anh nữa sao?” – Tôi nghĩ thầm, cảm thấy mặt mình đỏ bừng như vừa bị ai phát hiện ra một việc làm đáng xấu hổ vậy.

– Anh ấy chưa nói với tôi điều này.

– Anh ta thật tệ, tại sao lại không nói với cô nhỉ?

– Tôi không biết.

– Có lẽ là anh ấy quên chăng? Nhưng anh ấy sẽ không quên cô đâu, vì anh ấy luôn trò chuyện với cô.

– Ha ha…

Tôi có thể cười vào lúc này? Không, tôi cười là cười cái cách giải thích của anh chàng người Campuchia kia. K sẽ không quên tôi vì anh ấy luôn trò chuyện với tôi sao? Chỉ có vậy thôi sao?

– Cảm ơn N, nhưng dù thế nào tôi cũng tin ở K.

– Ồ, cô tin ở K? Anh ấy đã nói gì với cô?

Tôi không buồn đáp lại. Tôi thoát Skype. Cảm giác trống rỗng, nhưng trong đầu tôi lúc này, nhiều câu hỏi cứ xoay vòng vòng.

Và kỳ lạ, nước mắt tôi đang rơi…

(Còn tiếp)

>> Có một chuyện tình xa như thế (18)

One thought on “Có một chuyện tình xa như thế (17)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s