Có một chuyện tình xa như thế (9)


Chương 9: Lời thú nhận ngọt ngào…

>> Có một chuyện tình xa như thế (8)
>> Có một chuyện tình xa như thế (7)

– Anh thường không nhớ chi tiết, anh chỉ nhớ những ai mà anh cảm thấy thú vị.

– Vậy em có phải là một người thú vị không?

– Ừm, em rất khác. Anh chỉ cảm thấy thế. Đừng hỏi anh khác như thế nào, anh không giải thích được.

– Khác bởi vì em là người Việt Nam. – Tôi nhanh nhảu.

– Avatar của em và ở ngoài là một sự khác biệt lớn. Ở ngoài em trông dễ gần, dịu dàng và anh thấy lạ. Có rất nhiều điều anh muốn nói với em. Em rất đẹp, An à. Khuôn mặt em toát lên sự chân thành và điều đó tạo cảm xúc cho anh.

Nếu không phải đang trong giờ làm việc, và nếu không bận rộn, có lẽ tôi đã bỏ mặc cho đầu óc mơ mộng của mình “thăng hoa” vì lời khen của K rồi…

photo

Avatar “lừa tình” mà tôi đã đặt trên Skype trong lần đầu tiên chat với K

Được một lát, K nói.

– Anh cảm thấy hơi choáng váng…

– Anh làm việc quá nhiều rồi. Hãy nghỉ ngơi, uống nước, và nghe nhạc nhẹ đi.

– Nhưng công ty anh cấm nghe nhạc trong giờ làm việc.

– Tại sao chứ? Tất cả mọi người đều có quyền nghỉ ngơi. Và nghe nhạc là một cách tốt để nghỉ ngơi.

– Không thể được. Nghe nhạc không phải là công việc…

– Nhưng nhân viên có thể nghe nhạc bằng tai nghe, chẳng làm ảnh hưởng tới ai cả.

– Em xem, anh thích điều này. Ngay cả khi anh nói không thể nhưng em vẫn không đồng ý…

Lợi thế của việc nói chuyện qua Internet là con người ta luôn dám thổ lộ những điều từ sâu thẳm trong tim, hay thốt ra những điều mà họ nghĩ là cần phải nói. Trong lúc này, tôi đang vận dụng lợi thế đó. Tôi hỏi K một loạt:

– Có ai nói với anh rằng anh nói nhiều chưa?

– Anh chỉ nói nhiều với em thôi.

– Ở nhà bọn anh có nấu ăn không?

– Anh là đầu bếp giỏi đó… Em xem, anh thật là có ích. Nếu ai cưới anh, cô ấy hẳn là người phụ nữ may mắn nhất trên thế giới này.

– Ha ha… Anh không chỉ giỏi quảng bá công việc, mà còn giỏi cả quảng bá chính mình nữa.

– Cảm ơn bà (Mrs.)…

– Vậy thì em sẽ nói, nếu một ai đó cưới em, hẳn anh ta sẽ là người đàn ông xui xẻo nhất trên thế giới này, vì em có thể làm được mọi việc, nhưng em không làm, mà để cho anh ấy làm…

– Vậy em nên cưới anh…

Biết là lời nói vô hại, tôi hùa theo:

– Ha ha ha… Đến đây và nói với em điều đó đi.

– Nếu anh đứng trước em và nói điều đó, em sẽ làm gì anh?

– Anh sợ à?

– Tại sao anh phải sợ chứ? Em không phải là người đáng sợ như vậy. Em là một cô gái đáng yêu mà anh đã từng gặp.

Tôi lại bận ảo tưởng vì câu nói đó…

– Không trả lời anh sao? Có lẽ em đang giận anh…

– Không, làm sao em có thể giận một người đáng yêu như anh chứ?

– (Biểu tượng chú gấu)

– Em nhớ chú gấu này bốn ngày nay rồi… – Những gì tôi nói là thật, tôi thấy mình dạn dĩ hơn…

– (Bốn biểu tượng chú gấu)

– Mỗi con cho một ngày à? Như vậy thì không đủ…

– Anh cũng thấy vậy. Anh thật sự muốn làm chú gấu này dành cho em, mỗi ngày…

Tôi như ở trên mây vì hạnh phúc.

Một lúc sau, tôi gửi cho anh một số ảnh mà tôi đã chụp, vì tôi thích chụp ảnh, và cũng hay đi loanh quanh chụp linh tinh này nọ mỗi khi rảnh. K xem ảnh và khen tôi chụp đẹp, rồi anh gửi cho tôi một số ảnh anh đã từng chụp, nhờ tôi xem qua.

Tôi nhận xét rất nhiệt tình. Anh bảo:

– Em biết anh thật sự muốn gì vào lúc này không? Anh muốn được ngồi bên cạnh em, và nghe em nhận xét… Cảm giác này gọi là gì nhỉ? À, anh biết rồi, thật lãng mạn…

Không phải mỗi ngày, mà là mỗi phút, mỗi giây, K lại khiến tôi có cảm giác hạnh phúc, thật sự hạnh phúc, với cấp độ tăng lên, rất nhanh. Phải chăng tôi ảo tưởng, hay tôi là cô gái mơ mộng, chỉ thích nghe những lời ngọt ngào?

Hôm sau, vừa vào làm, K cho tôi biết:

– Tối hôm qua anh đã đi bộ dưới mưa. Thật là lạnh, nhưng may là anh không bị cảm.

– Đi bộ dưới mưa à? Rồi anh sẽ bị cảm cho mà xem… – “Không ngờ anh ấy đã làm như đã nói” – Tôi nghĩ thầm, cảm thấy vui vui trong lòng.

– Không, anh là người đàn ông khỏe mạnh mà…

– Ừm, ít nhất nếu anh bệnh, sẽ có hai người bạn chăm sóc cho anh.

– Hai người đó chẳng bao giờ chăm sóc cho ai cả. Anh cần một ai đó như em bên cạnh…

“Anh ấy lại đùa nữa rồi” – Tôi nghĩ.

– Em không muốn ở bên cạnh anh sao?

– Có, ngay lúc này…

– (Ký hiệu hôn)

– Em sẽ không nhận…

– Tại sao chứ?

– Em không muốn nhận nó qua mạng… – Tôi trả lời, rất nhanh.

(Còn tiếp)

>> Có một chuyện tình xa như thế (10)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s