Có một chuyện tình xa như thế (8)


Chương 8: “Anh nhớ tất cả mọi chuyện…”

>> Có một chuyện tình xa như thế (7)
>> Có một chuyện tình xa như thế (6)

Chuyện tình cảm là một điều rất khó giải thích. Khi vướng vào chuyện tình cảm, con người ta trở nên khác đi, có thể sẽ vui vẻ hơn, phóng khoáng đơn. Và cũng có thể, sẽ mềm yếu hơn, vẩn vơ hơn..

Nhưng tôi đang ở một cảm giác hoàn toàn khác. Ấy là thứ cảm giác vừa hạnh phúc, vừa ấm áp, nhưng lại không mường tượng ra hay lý giải được. Nó khác với cảm giác mà tôi từng có ở mối tình đầu, cũng khác với cảm giác trong những cơn “say nắng” thoáng qua của mình. Và vì cảm giác ấy đến quá nhanh, đã khiến tôi choáng ngợp, lâng lâng như bay trên mây.

Tôi cũng rất sợ cảm giác của tôi về K chỉ là cảm giác “say nắng”. Cơn “say nắng” chỉ là thứ tình cảm thoáng qua, nhanh đến rồi nhanh đi, mà tôi lại không muốn mất đi thứ cảm giác mà mình đang có. Chỉ những lời nói vu vơ qua mạng của K cũng khiến tôi thấy thật hạnh phúc, thật ấm áp theo một cách khác lạ mà mình chưa bao giờ trải qua trước đây. Có thể vì K là người nước ngoài chăng? Không, trước đây cũng từng “say nắng” vài anh chàng người nước ngoài rồi, nhưng cũng chưa “say” theo cách như thế này.

Với K, thái độ vui vẻ, cởi mở, và nhất là sự tự nhiên và chân thành trong từng câu nói của anh khiến tôi nhanh chóng khắc sâu hình bóng ấy vào tim mình. Tôi gần như quên đi rằng chỉ mới cách đây vài ngày tôi còn đau buồn mỗi khi nghĩ đến mối tình đầu tan vỡ của mình. Đó cũng là một mối tình xa, và cũng đã chia tay được hơn hai năm.

Tôi đem chuyện quen biết K kể cho một bạn gái khá thân thiết, chỉ kể cho mỗi mình bạn ấy thôi. Bạn ấy đã rất bất ngờ về việc này, nhất là khi nghe đoạn mà tôi – người nhút nhát trong chuyện tình cảm – đã chủ động mời K đi ăn tối.

Những ngày tiếp theo gần như ngày nào tôi và K cũng trò chuyện qua Skype. Chúng tôi đã nói với nhau rất nhiều thứ, về công việc của anh, hay về quê hương anh. K gửi cho tôi xem một vài tấm ảnh của anh, và anh cũng ngỏ ý muốn xem những tấm ảnh của tôi.

Myanmar là một quốc gia Phật giáo. Cũng giống như một số quốc gia khác như Lào, Campuchia, Thái Lan…, người Myanmar theo Phật giáo Tiểu Thừa (Theravada). Trong những thông tin ít ỏi trên Internet về đất nước “sống chậm” nhất Đông Nam Á này, tôi được biết ở Myanmar, ngay từ nhỏ các cậu bé sẽ tự quyết định vào chùa tu tập một thời gian, hoặc ở luôn trong đó suốt cả quãng đời còn lại. Việc cậu bé vào chùa như thế là một niềm tự hào lớn lao cho gia đình cậu ấy. Và số tiền để cúng cho chùa, cho việc làm lễ vào chùa là không hề nhỏ so với thu nhập bình quân của người dân Myanmar.

K cũng đã từng vào chùa tu tập. Trong số những bức ảnh K gửi cho tôi, có một bức ảnh anh chụp hồi tháng 5 năm 2010, khi đó anh đang làm lễ ra khỏi chùa, sau hai tuần học tập. Trong ảnh K vận bộ quần áo nâu sậm của thầy tu, đầu cạo trọc (tất nhiên), khuôn mặt hơi bối rối và lo lắng…

Một tuần sau kể từ lần gặp mặt đầu tiên, hôm ấy là thứ sáu, tôi không thấy K online. Cả ngày hôm ấy tôi gần như không làm được gì cả, vì bận lo nghĩ tới anh. Hôm sau thứ bảy, nick K vẫn không xanh lên (dấu hiệu online trên Skype). Một cảm giác thiếu vắng xâm chiếm lấy tôi. Thử nghĩ xem, việc vẫn làm hàng ngày trong một tuần qua, là nhìn thấy anh online, được trò chuyện cùng anh, cười vì những câu bông đùa, hay dấy lên niềm hạnh phúc sau mỗi câu nói đầy ẩn ý của anh, giờ đây không nhận được nữa, bảo sao tôi không thấy thiếu vắng?

Buổi tối hôm đó, tôi nhắn tin qua điện thoại cho anh, hỏi thăm về sức khỏe của anh. Tôi lo không biết anh có bị bệnh hay không, mà không thấy đi làm, cũng không nhắn trước cho tôi biết là sẽ không đi làm. Tôi cứ nghĩ, người vui vẻ, hòa đồng như anh, nếu có dự định trước một việc gì đó, thì sẽ thông báo cho tôi biết. Nhưng có lẽ tôi đã nhầm, vì mối quan hệ của chúng tôi chưa đến mức để anh phải làm như thế.

Tôi gửi tin, và hồi hộp đợi tin nhắn trả lời. Tôi đợi mãi… 22 giờ, rồi 23 giờ…

Hơn 24g, vẫn không có tin nhắn gửi lại, tôi trằn trọc mà không ngủ được. Tôi vừa thấy lo, vừa thấy khó hiểu.

Tôi quyết định ngồi dậy, gọi cho anh. Chuông reo mà không có ai nhấc máy. Tôi chỉ gọi một lần, rồi nghĩ, biết đâu anh đã bận chuyện gì đó, và bây giờ đã trễ rồi, có lẽ anh đang ngủ thì sao?

Vậy là tôi cố ru giấc ngủ cho mình.

Sáng hôm sau, sau một lúc chần chừ, tôi lại lấy dũng khí gọi điện cho anh.

K nhấc máy, tôi nghe tiếng rất ồn, có vẻ như anh đang ở ngoài đường. Tôi hỏi anh có khỏe không, anh nói gì đó, nói rất nhiều, nhưng vì tiếng ồn bên cạnh vọng lại, tôi không nghe được gì cả, chỉ lờ mờ hiểu là anh đang ở đâu đó, không phải ở Phnom Penh. Tôi ừ ừ rồi hẹn gặp lại vào ngày mai.

Tôi tắt cuộc gọi, và cảm thấy an lòng. Ít ra tôi cũng biết được rằng anh vẫn bình thường.

Tôi đã rút kinh nghiệm từ mối tình đầu của mình, nếu như người “đặc biệt” của mình đang ở xa, thì phải luôn thường xuyên giữ liên lạc với nhau. Trong mối quan hệ mới bắt đầu này, tôi chợt nhận ra mình ngày càng dạn dĩ và chủ động hơn về mọi chuyện. Tôi không biết như vậy là đúng hay sai, nhưng tôi chỉ muốn thể hiện cảm xúc và suy nghĩ thật của mình, hơn là phải hối tiếc sau này.

Tôi đã thấm nhuần tư tưởng, rằng nếu bạn muốn gì, thích gì, thì hãy cố sức làm hết sức có thể. Để sau này, dẫu kết quả có nhận lại là gì đi chăng nữa, thì sẽ không có những cái “giá như” đáng tiếc.

Sáng thứ Hai, K chào tôi sớm qua Skype. Anh giải thích hôm qua anh đang trên đường về vì phải đi khảo sát khách sạn. Bạn của anh đã đọc tin nhắn của tôi, và quên không nói lại với anh. Tôi tự hỏi, vì sao tin nhắn của anh, trong điện thoại của anh, lại do người khác đọc, và cảm thấy hơi thất vọng một chút.

Tôi nói với K:

– Em đã nghĩ có chuyện gì đó xảy ra với anh. Em thật sự lo lắng. Tối qua hơn 12 giờ đêm mà em vẫn gọi cho anh.

– Thật sao? Cảm ơn em. Em biết giờ đây anh cảm thấy thế nào không?

“Anh ấy thậm chí còn không biết là mình đã từng gọi điện vào đêm khuya” – Tôi nghĩ, và thoáng buồN Nhưng tôi phớt lờ cảm giác ấy, tiếp tục câu chuyện với K:

– Em không biết. Bất cứ chuyện gì cũng có thể xảy ra, đặc biệt là em không biết chuyện gì sẽ xảy ra với một người… một người bạn dễ thương của em ở nơi xa…

– Chỉ là bạn thôi sao?

– Ha ha ha – Tôi bỗng phá lên cười, dù trong lòng không muốn thế chút nào. – Vậy anh đang mong đợi gì chứ?

– Vậy là anh đã nghĩ sai. Anh đã nghĩ em cũng có cảm giác như anh đã có… Nhưng,… em đã đúng…

– Không, anh đã đúng. Chúng ta có cùng cảm giác đó. Nhưng tại sao anh lại muốn em nói rõ về điều đó chứ?

Ở cương vị K, hẳn anh ấy cũng đang vò đầu khó hiểu vì thái độ lúc mập mờ, lúc từ chối, lúc lại thẳng thừng “lật bài ngửa” của tôi. Chả thế mà sau này khi tôi cho K biết ba má tôi là giáo viên, anh đã ngay lập tức ngạc nhiên, rồi xác nhận: “Họ đã dạy em thật tốt. Thảo nào em thông minh như thế!”.

– Anh sợ rằng em sẽ không tin những gì anh sắp sửa cho em biết…

– Không, em nghĩ là em sẽ tin, cho dù là chuyện gì… Nếu sự thật không như em nghĩ, em sẽ biết được việc mình nên làm trong tương lai…

Nhưng K im lặng. Lúc sau anh lái qua chuyện khác.

– Em thích lái xe trong mưa sao?

Chả là tôi đã từng nhắn tin kể cho anh biết tôi vừa chạy xe về nhà trong cơn mưa. Tôi thích cảm giác chạy xe trong mưa (dĩ nhiên là mưa nhỏ thì tôi mới làm thế, vì tôi không muốn bị bệnh), nên dù luôn có mang theo áo mưa, tôi đã không dừng lại mặc vào.

– Ừ. – Tôi đáp.

– Thật tuyệt, có lẽ hôm nay anh sẽ thử cảm giác đó. Hi vọng anh không bị cảm lạnh.

Câu nói ấy khiến tôi suy nghĩ vì sao anh muốn làm như thế.

– Bên đó trời đang mưa sao?

– Có vẻ như trời sẽ mưa cả ngày.

– Anh chưa từng làm thế bao giờ à?

– Có, nhưng là anh đi bộ, và có mang dù, chứ không giống như em, có áo mưa nhưng không mặc. Em cảm thấy thế nào khi lái xe trong mưa như thế? – K hỏi tiếp.

– Em thấy thật tự do, đặc biệt là khi đi qua cầu. Em ước gì anh có thể thử cảm giác đó với em.

(Quả thật lúc đi qua cầu Bình Triệu tôi đã ước có K bên cạnh, trải nghiệm cảm giác ấy với mình).

– Thỉnh thoảng con người ta nên làm những việc rồ dại, để giải thoát bản thân… – Tôi tiếp.

– Ừm, anh thật sự muốn cùng em… Nhưng bằng cách nào?

– Chỉ là ước muốn thôi.

– Ừ, anh ước bây giờ, hoặc trong tương lai…

– Sở thích của em là gì?

– Em đã nói rồi mà…

– Tất nhiên là anh nhớ những gì em đã nói. Nhưng ngoài sở thích chụp ảnh, anh muốn biết thêm.

– Ừm, ít ra thì anh cũng nhớ một điều…

– Ai nói anh chỉ nhớ một điều? Anh có thể cho em biết anh nhớ tất cả mọi chuyệN Trong bữa ăn tối em đã không nhìn anh, giống như em đang rất xấu hổ vậy. Mỗi khi nhìn anh em đều nhìn rất nhanh, rồi lướt qua chỗ khác. Nhưng em đã nhìn N nhiều hơn…

– Này, anh đã theo dõi em sao?

– Nói cho anh nghe, tại sao chứ? Tại sao em có thể nhìn thẳng vào N, còn anh thì không? Anh ta không phải là một người đàn ông sao?

Tôi mỉm cười, giờ thì tôi mới hiểu vì sao lúc chia tay sau bữa ăn tối, K đã đi thẳng lên taxi mà không chào tạm biệt tôi. Tôi đã hiểu vì sao lúc đó trông anh có vẻ không được vui…

– Anh đang dồn em vào chân tường đấy… Làm sao em có thể nhìn thẳng vào một người mà em thích được?

– Ồ, bây giờ thì anh hiểu rồi… Thật ra lúc đó anh đã luôn quan sát em. Đầu tiên chúng ta ăn chạo tôm, em chỉ cắn ba miếng… Đến món tiếp theo em đã ăn rất ít rồi bọn anh đã ăn giùm em. Đến món mì em đã dùng mười ba lần muỗng và chín lần đũa, nhưng ăn rất ít mì…

– Anh đã đếm à? – Trời ơi, tôi muốn độn thổ vì xấu hổ.

Nếu K thực sự đếm, bây giờ anh vẫn còn nhớ những con số “ấn tượng” đó sao? Nhưng dù là lý do gì, giờ tôi đã có thể chắc chắn rằng K để ý tới tôi ngay từ buổi ăn tối đó…

(Còn tiếp)

>> Có một chuyện tình xa như thế (9)

One thought on “Có một chuyện tình xa như thế (8)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s