Có một chuyện tình xa như thế (5)


Chương 5: “Anh rất hạnh phúc khi nhận được tin nhắn của em”

>> Có một chuyện tình xa như thế (4)
>> Có một chuyện tình xa như thế (3)

Hôm sau là thứ bảy, tôi chỉ phải làm nửa ngày. Một buổi sáng chán ngán như những buổi sáng thứ bảy khác. Có khác chăng là hai người đồng nghiệp hôm qua cùng ở lại trễ với tôi cứ cười cười dò hỏi về hai người bạn mà tôi ăn tối cùng, nhưng tôi chỉ kể sơ sơ. Tôi mới làm ở công ty này hơn hai tháng, nói còn xa lạ thì không đúng, mà chính xác hơn là chưa thân thiết với mọi người cho lắm. Vì vậy, nếu tôi cho họ biết rằng tối qua tôi đã đi cùng với hai anh chàng không phải người Việt Nam, mà mới quen được qua hội chợ, thì mọi người sẽ nghĩ về tôi như thế nào nhỉ? Có lẽ họ sẽ bị sốc, và nhìn tôi bằng ánh mắt khác. Hơn nữa, tôi cũng không phải là người hay kể lể về chuyện riêng tư của mình cho người khác biết.

Khoảng trưa, tôi nhìn thấy K online. Anh chủ động trò chuyện với tôi.

– Chào cô. Cô khỏe không?

– Chào anh. Tôi khỏe. Còn anh?

– Tôi cũng vậy. Cô đang bận à?

– Không, tôi rảnh. Hôm qua hai anh có đi dạo lòng vòng Sài Gòn không?

– Không, chúng tôi về khách sạn, uống ít bia, và đi ngủ.

– Ha ha… Uống bia sao?

K không trả lời mà đáp lại bằng ký hiệu mặt cười.

– Trời lại mưa nữa rồi. Tôi nghĩ hôm nay trời sẽ mưa cả ngày đó.

Tôi định sẽ mời hai anh chàng ăn trưa, và dẫn đi đâu đó loanh quanh tham quan thành phố, bù cho việc tối qua tôi phải về sớm, và dẫu sao tôi vẫn cảm thấy áy náy ở việc tối qua hai anh chàng đã dành trả tiềN

– Thật sao? 1 giờ chiều nay chúng tôi phải ra bến xe buýt để về lại Campuchia rồi.

– Vậy à? Anh đã gặp đối tác chưa?

– Chúng tôi đã gặp sáng nay rồi…

– Vậy là chiều nay anh về?

– Ừ (ký hiệu mặt khóc).

Tôi nghĩ thầm, vậy là K sẽ về sớm hơn dự định. Tự dưng tôi cảm nhận một nỗi buồn khó hiểu len lỏi trong lòng. Không để lộ cảm xúc đó ra ngoài, tôi tiếp tục hỏi anh :

– Có phải bến xe buýt gần khách sạn của anh không? Nếu vậy sao anh phải lo lắng về việc trời mưa chứ?

– Bởi vì chúng tôi có rất nhiều hành lý…

Tôi định trêu đàn ông sao lại có nhiều hành lý nhỉ, nhưng lại thôi. Tôi đáp:

– Anh có thể nhờ nhân viên khách sạn giúp mà!

– Cô sẽ tới giúp chúng tôi chứ?

– Anh hay đùa nhỉ?

– Nhân viên khách sạn nói vì An sẽ tới giúp nên họ không giúp chúng tôi…

Tôi phì cười vì câu trả lời đó.

– Anh giữ gìn sức khỏe nha.

Suy nghĩ thêm một lúc, tôi lấy can đảm đánh thêm dòng tiếp theo :

– Tôi sẽ nhớ anh.

– Này, cô không muốn giúp tôi à?

– Thứ nhất, bến xe buýt gần khách sạn của anh. Thứ hai, tôi không thích giây phút chia tay ai đó một chút nào…

– Nếu cô không đến làm sao tôi có thể vui vẻ trở về chứ?

– Tốt hơn hết là tôi không nên đến…

– Được thôi, khi cô sang Campuchia tôi sẽ chào đón cô, nhưng khi cô về tôi sẽ không tiễn cô như cô đã làm đối với tôi. Tôi buồn rồi đó cô thấy không (ký hiệu mặt khóc)…

– Tôi cũng mong là không ai tiễn tôi khi tôi về, như vậy sẽ tốt hơN Tôi muốn giữ những khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng hạnh phúc đã có tối qua cùng với anh và bạn anh trong tim mình. Đây là lần đầu tiên tôi ăn tối với người nước ngoài đấy.

Rồi tôi hỏi xin số điện thoại của anh ở Campuchia.

– Cảm ơn cô vì đã dành thời gian ăn tối cùng chúng tôi. Tôi sẽ giữ liên lạc với cô.

– Tôi cũng vậy.

– Bữa tối rất ngon và tôi muốn sau này lại được cùng cô ăn tối nữa…

– Tôi cũng vậy. Tôi đã rất hạnh phúc, cho đến giờ vẫn còn hạnh phúc. Nếu anh trở lại Sài Gòn, tôi sẽ mời anh và bạn anh dùng thử thức ăn quê hương tôi – Bình Định – Miền Trung Việt Nam.

– Tôi rất vui khi nghe thế. À, ở ngoài cô trông khác so với ảnh.

Tôi cười thầm, ý anh là tôi trông xấu hơn nhiều so với avatar “lừa tình” của tôi chứ gì? Nhưng tôi không quan tâm, đôi lúc tôi thiết kế avatar của mình thật đẹp, đôi lúc tôi lại để avatar với khuôn mặt bị che đi… Tôi thích việc kích thích sự tò mò của những con người từ thế giới ảo.

– À, tôi tự thiết kế đấy. Có vẻ như anh thích chụp ảnh?

– Ừ, như cô thấy đấy, đó là sở thích của tôi, tôi có thể chụp ảnh mà không cần ăn. Tôi có thể vẽ nữa.

– Vậy à, tôi cũng thích điều đó. Anh ăn trưa chưa?

– Tôi chuẩn bị đi rồi. Nếu cô không ở đây tôi không thể ăn được…

– Ha ha… Nếu tôi gặp anh tôi mới không ăn được. Tôi không muốn mình ngày càng gầy đi đâu!

– Thôi được rồi, nói chuyện với cô sau nhé. Tôi sắp sửa nhớ cô rồi đấy…

– Chào anh.

– Chào cô.

Và K thoát Skype.

Tôi thấy lòng mình trống rỗng, như vừa mất đi một điều gì đó mà tôi không định hình được. Tôi vào Facebook, viết lên tường nhà: “Anh ấy đi rồi…”.

Tôi trở về nhà với tâm trạng trống vắng. Suốt cả buổi chiều thứ bảy rảnh rỗi nhưng tôi không ngủ được. Tôi cứ nằm đó, và suy nghĩ những chuyện đâu đâu.

21 giờ, tôi quyết định gọi cho K Từ Sài Gòn đi Phnom Penh bằng xe buýt mất khoảng 6 tiếng đồng hồ. Tôi chắc là giờ này có lẽ anh đã về đến nhà rồi.

Tôi bấm số di động của anh, và chờ một hồi lâu, nhưng chỉ có tiếng chuông mà không ai nghe máy. Tôi bấm tắt, rồi thử gọi lại lần nữa. Nhưng đáp lại tôi vẫn chỉ là một hồi chuông dài.

Không hiểu sao tôi lại cảm thấy như đang thất vọng… Nhưng rồi tôi tự an ủi mình: có thể K đi tắm, đi ăn tối, hoặc đi đâu đó. Tuy vậy, tôi không tránh khỏi nghĩ đến điều xấu, là có chuyện gì đó, hoặc K không muốn nhận điện thoại của tôi.

Suy nghĩ đó làm tôi cảm thấy vừa bất an vừa buồn buồn.

Tôi quyết định để lại tin nhắn: “Chào K, tôi chỉ muốn hỏi anh đã về nhà an toàn chưa. Là tôi, An đây!”.

Rồi tôi đi ngủ, tay vẫn giữ chặt điện thoại, chờ đợi tin nhắn đáp lại trong giấc ngủ chập chờn.

Nửa đêm, tôi giật mình tỉnh giấc, thấy điện thoại nằm lăn lóc bên cạnh. Tôi mở ra xem thử. Thật tuyệt là có tin nhắn trả lời của K. Tôi hồi hộp mở ra đọc.

(Từ lúc này, xin phép bạn đọc cho tôi được chuyển từ “tôi” sang từ “anh” và “em” trong cuộc trò chuyện giữa hai chúng tôi).

“Chào An. Cảm ơn vì đã gọi cho anh. Anh xin lỗi vì anh vẫn luôn mang theo điện thoại nhưng lại không nghe thấy gì lúc em gọi. Anh rất hạnh phúc khi nhận được tin nhắn của em. Anh về nhà an toàn rồi. Chúc em ngủ ngon và có những giấc mơ ngọt ngào”.

Tôi lâng lâng như người say vì tin nhắn đó…

(Còn tiếp)

>> Có một chuyện tình xa như thế (6)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s