Có một chuyện tình xa như thế (2)


Chương 2: “Anh có muốn ăn tối cùng tôi không?”

>> Có một chuyện tình xa như thế (1)
>> Có một chuyện tình xa như thế – Lời nói đầu

Đưa ra lời mời một người con trai nước ngoài xa lạ cùng ăn tối là một quyết định mang tính đột phá và bạo dạn nhất từ trước đến nay trong suốt hai mươi lăm năm có mặt trên cõi đời của tôi. Nhưng đó cũng chính là một trong những quyết định quan trọng giúp cho câu chuyện được phát triển…

Sáng thứ Sáu, tôi đến công ty làm việc bình thường. Buổi sáng hôm ấy trôi qua trong buồn tẻ. Khách nước ngoài thường sang Việt Nam du lịch vào những tháng cuối năm cho đến đầu năm sau. Sài Gòn cũng đón nhiều đợt khách trong dịp này, vì đây là thời điểm vào mùa khô, tiết trời khô ráo, nắng đẹp. Từ Sài Gòn, du khách cũng dễ dàng tham quan các tỉnh thành miền Tây Nam bộ, Đông Nam bộ, Tây Nguyên hay Nam Trung bộ trong tiết trời đầy nắng ráo.

Lúc này là cuối tháng 9, vẫn chưa thực sự vào mùa cao điểm của du lịch. Trời Sài Gòn mấy ngày qua lại khá âm u, buổi chiều thường hay mưa, nên không khí làm việc có phần ủ dột và ít sôi động hơN Tôi vẫn luôn để ý chờ nick Skype của anh xuất hiệN Tôi hi vọng trong ba ngày triển lãm đang diễn ra, có lúc nào rảnh rỗi anh sẽ online và chấp nhận yêu cầu kết bạn của tôi.

Tôi chat với một cô bạn gái, khoe bức ảnh của anh với bạn. Tôi vẫn hay kể lể những cơn “say nắng” chuếnh choáng của mình cùng cô bạn này. Cô ấy xem ảnh của anh, rồi bình luận: “Trời, dễ thương quá. Trông hiền ghê! Chắc cỡ tuổi tụi mình”. Tôi đáp: “Tao nghĩ nhỏ hơn”. Rồi cô ấy hỏi có nói chuyện gì chưa, tôi cũng thành thật trả lời là có thêm nick Skype và đang đợi.

Sau giờ cơm trưa, có khách hàng đặt chuyến du lịch cho ngày hôm sau. Chuyến đi quá gấp nên ai cũng bận rộn, cùng tính toán lại giá cả, xem lời lỗ thế nào, rồi đặt các dịch vụ liên quan… Công việc lu bu suốt cả buổi chiều hôm ấy khiến tôi quên luôn việc chờ đợi nick Skype của anh sáng lên.

Mãi cho đến gần giờ về, mọi việc tạm ổn thì trời mưa, lúc đầu nhỏ, sau to dần. Từ văn phòng về nhà tôi khoảng 9km, ngay mấy “ổ” kẹt xe, mà trời mưa đường càng kẹt xe dữ dội, nên tôi ngồi lại văn phòng cho đến khi vơi bớt mưa rồi về. Tôi mở vài trang tin mạng, đọc các tin tức về du lịch, văn hóa, xã hội…

Đúng lúc đó, góc phải máy tính của tôi hiện thông báo nick Skype của anh vừa online. Nghĩa là, anh đã chấp nhận kết bạn Skype với tôi.

Lúc đó là 17 giờ 19 phút. Có lẽ anh vừa từ triển lãm về.

Không để trễ một giây phút nào, tôi đưa ngay chuột (máy tính) vào nick anh.

Và dưới đây là nguyên văn nội dung chúng tôi đã trò chuyện trong buổi chiều tối hôm đó. Với vốn tiếng Anh nghèo nàn của mình, từ lúc này tôi xin được phép dịch ra những gì mà chúng tôi đã giao tiếp. Một số chỗ trình bày không được thoát ý, rất mong bạn đọc thông cảm. Nhưng tôi sẽ luôn cố gắng đưa mạch truyện gần với sự thật nhất.

– Chào anh.

– Này này… (nguyên văn: Hey hey) – Ngay lập tức anh đáp lời khiến tôi mừng run.

– Xin lỗi…

– Cô khỏe không?

– Anh có phải từ công ty du lịch E ở Campuchia?

– Chắc chắn rồi, tôi từ công ty du lịch E Campuchia.

– Ôi, tôi cứ nghĩ là mình đã kết bạn nhầm người, vì tôi thấy thông tin hiển thị nick anh đến từ Yangon. Anh vẫn còn ở Việt Nam chứ?

– Đúng rồi. Vì tôi là người Myanmar, nhưng làm việc ở Campuchia.

– Vậy sao? Vậy khi nào thì anh quay về Campuchia?

– Tôi cũng không chắc nữa, vì tôi còn phải gặp một số đối tác ở Sài Gòn. Có thể là chủ nhật này…

– Ừm (nguyên văn: Uhm). Này anh có biết anh đang trò chuyện với ai không?

– Có, chúng ta đã gặp nhau ở ITE đúng không?

Lúc đó tôi tưởng là anh nhớ rõ tôi, nhưng không, một lúc sau tôi mới hiểu ra rằng anh ấy đã nhận được tin nhắn để lại của tôi nên mới trả lời như thế.

– Anh trông rất dễ thương. Liệu tôi có thể biết anh bao nhiêu tuổi được không?

Những lúc trò chuyện trên mạng không hiểu sao tôi thường rất mạnh miệng, điều này hoàn toàn ngược lại với tôi ở ngoài đời thực. Có lẽ câu chữ vô hồn, khen người khác vài câu khi không nhìn mặt, đối diện với màn hình vi tính, chẳng thể biết được tâm trạng, sắc thái người kia như thế nào, thì đã sao chứ? Hơn nữa, trông anh chàng này cũng dễ thương thiệt mà!

– Tôi già rồi.

– Vậy sao? Tôi không nghĩ vậy. Trông anh còn khá trẻ. Tôi nghĩ là anh cùng tuổi với tôi.

– Thật sao? Vậy cô nghĩ gì? Cô đoán tôi bao nhiêu tuổi? Cô sinh năm 1985 à?

Chắc anh đã xem thông tin hiện lên từ Skype của tôi.

– Ừ, tôi đã nói rồi, tôi nghĩ anh nhỏ hơn hoặc bằng tuổi với tôi.

– Ồ, không tồi. Nói tôi nghe cô nghĩ gì nữa?

– Tôi không giỏi trong việc đoán tuổi, đặc biệt là đoán tuổi một chàng trai. Cho tôi biết anh bao nhiêu tuổi? – Tôi thẳng thắn hỏi lại.

– Tôi sinh ngày 8 tháng 2 năm 1985, tôi lớn hơn cô, vậy cô phải gọi tôi là anh (brother). – Anh ta trả lời (trên Skype, tôi có để sinh nhật mình vào tháng 9).

– Ha ha… Này, ở đất nước của anh, ý tôi là ở Myanmar, người ta có đón năm mới như người Trung Quốc không?

– Chúng tôi có năm mới như người Hoa nhưng không phổ biến như ở Campuchia hay Việt Nam.

Sau này đọc thông tin trên mạng, tôi mới biết rằng Tết cổ truyền của người Myanmar được tổ chức vào giữa tháng tư dương lịch hàng năm, gọi là Thingyan, cùng giai đoạn với tết Songkran của người Thái, Bunpimay của người Lào, hay Chol Chnam Thmay của người Campuchia.

– Ừm…

– Cô muốn du lịch Myanmar sao?

– Không, vì tôi đã nghĩ năm mới sắp tới của chúng tôi cũng rơi vào đầu tháng 2… (Thực ra lúc đó tôi đã nghĩ rằng tôi sẽ nhớ ngày sinh của anh để chúc mừng anh sau này, thấy “dại trai” ghê hông?).

– Này, “Uhm” là gì?

– Có nghĩa là đồng ý với anh.

– À…

– Tại sao anh lại làm việc ở Campuchia? Anh có người quen ở đó à?

– Không, nhưng tôi hợp tác với một người bạn tên N mở công ty du lịch ở đó.

– Ừm. Tôi sẽ đi du lịch Campuchia vào cuối năm nay (Chuyến đi này đã được tôi lên kế hoạch và chuẩn bị từ trước đó khá lâu rồi).

– Ồ được… Tôi sẽ đợi để chào đón cô.

– Ha ha… Anh có thấy bức ảnh này không? (Tôi gửi cho anh link bức ảnh mà tôi đã chụp anh ở triển lãm).

– Được rồi, tôi sẽ xem thử… Ôi, là ảnh của tôi…

– Ừ, khuôn mặt hiền lành của anh đã thu hút tôi…

– Vậy sao… Cô vẫn đang làm việc à?

– Ừ, tôi hơi bận một chút…

– Ồ, tốt! Bên cô có nhiều khách không?

– Không nhiều, nhưng thỉnh thoảng chúng tôi khá bận, đôi lúc lại khá rảnh.

– Tôi hiểu.

– Này, anh đã từng đến Hà Nội chưa?

– Chưa, nhưng đây là lần thứ hai tôi đến Sài Gòn. Vậy cô không phải là người Sài Gòn à?

Tôi nghĩ, anh ấy thật sáng dạ khi hỏi câu vừa rồi.

– Ừ, tôi là người miền Trung, không phải người Sài Gòn, cũng không phải người Hà Nội. Anh sang đây với ai?

– Với N.

“Chắc là một người đồng nghiệp của anh ta” – Tôi lại nghĩ, vì lúc đó tôi chỉ nghĩ đến anh chàng này, chứ chẳng hề quan tâm N là ai, mặc dù lúc ở hội chợ K đã đưa tôi danh thiếp của sếp anh ta – chính là N. Có lẽ tôi chỉ chăm chăm vào cái nick Skype của K ghi trên danh thiếp của N mà bỏ qua tên tuổi, chức danh của cái người tên N kia. Tôi cũng quên mất chỉ vài phút trước K đã cho tôi biết anh hợp tác với N để mở công ty du lịch ở Campuchia.

– Anh ăn tối chưa?

– Vẫn chưa. Còn cô?

– Tôi cũng vậy…

– Tôi có thể gọi cô là An, hay là…

– Anh thích gọi tôi là gì cũng được.

– Ồ, cô gái ngoan!

– Tên tôi trong tiếng Anh gọi là Safety.

– Vậy sao? Vậy tôi gọi cô là Safety.

– K là một cái tên lạ, dễ thương, và dễ nhớ…

– Ừ, nhiều người cũng nói tên tôi dễ nhớ…

– … Anh có vợ chưa? – Tôi không hiểu tại sao mình lại thốt ra câu hỏi sỗ sàng đó chỉ trong lần trò chuyện đầu tiên như vậy nữa.

– Không ai muốn cưới tôi cả…

– Ha ha. Chắc họ nhầm…

– Tại sao chứ?

– Trời đang mưa… – Tôi đỏ mặt, phớt lờ câu hỏi của K Nếu nói ra mặt tôi còn đỏ hơn cả lúc này.

– Vậy sao? Tôi không hề biết kia đấy.

– Anh đang ở trong phòng (khách sạn) à?

– Phải, tôi và N vừa định ra ngoài ăn tối. Nhưng nếu trời mưa, chúng tôi phải đợi thôi.

– Ừm, tối hôm qua anh có đi dạo Sài Gòn không?

– Không, chúng tôi trở về (từ buổi triển lãm) và rất mệt nên đi ngủ sớm.

… Cô muốn đưa tôi dạo vòng quanh Sài Gòn à? Cô có xe máy chứ?

– Ha ha… Đi dạo Sài Gòn trong mưa sao? Ừ, tôi có.

– Tại sao không? Sẽ có kinh nghiệm mới với mưa…

– Đối với tôi không phải là kinh nghiệm mới.

– Tại sao?

– Nếu anh đi chơi (với tôi), vậy bạn anh thì sao? Anh để anh ấy một mình à? – Một lần nữa, tôi lại phớt lờ câu hỏi của K. Tôi không muốn nhắc tới kỷ niệm cũ trong mưa với mối tình đầu, hay những lần điên khùng dầm mưa chạy xe một quãng đường dài để trở về nhà từ chỗ làm, trong khi luôn mang theo áo mưa trong cốp xe.

– Tại sao không? Cứ để anh ấy một mình…

… Tôi thấy nhiều người đi xe máy trên đường, nhìn có vẻ rất buồn cười.

– Anh biết đi xe máy không?

– Có, dĩ nhiên rồi, nhưng không phải ở Sài Gòn.

… Nếu cô lái xe, tôi sẽ ngồi sau cô…

– Ha ha, tôi không đủ tự tin để cho một chàng trai ngồi sau xe mình.

– Ồ, tôi thích câu này.

… Trời vẫn còn mưa sao?

– Ừ, nhưng đã vơi bớt rồi…

– Tốt quá…

… Tôi đói rồi.

Tới đây thì ý nghĩ mời anh chàng ăn tối cùng mình lướt qua đầu. Tôi hơi run, vì đó là việc tôi chưa làm bao giờ trong đời mình, với bất kỳ người con trai nào, huống hồ là với một người con trai xa lạ, mới quen, và lại là người nước ngoài.

Văn phòng du lịch chỗ tôi làm khá nhỏ, do ở vị trí trung tâm quận 1, vốn là nơi “tấc đất tấc vàng”, nên cũng dễ hiểu thôi. Từ chỗ ngồi của tôi nhìn xuyên qua cửa kính lớn có thể thấy xe cộ qua lại trên đường. Tôi đứng dậy, bước ra mở cửa văn phòng, nhìn xe qua lại. Trời đã tạnh mưa, chỉ còn vài hạt lắc rắc bay bay. Những chiếc lá me bị mưa gió quật tả tơi rơi đầy trên mặt đất. Không khí ẩm ướt và lành lạnh…

Tôi đóng cửa lại, đi vào trong, hít một hơi rồi dứt khoát quyết định.

– Anh có muốn ăn tối và cà phê cùng tôi không?

Tôi đánh máy thật nhanh, rồi nhấn “enter”.

Tôi không hiểu sao tôi lại có thể đủ dũng khí tự tin để thốt ra lời đề nghị này. Nhưng chính nhờ câu nói “kỳ tích” này mà tôi mới có thể tiến lại gần anh hơn và có kỷ niệm ban đầu tuy ngắn ngủi nhưng không thể nào quên…

(Còn tiếp)

>> Có một chuyện tình xa như thế (3)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s