Nỗi nhớ mang tên Sabaidee (1)


Tôi đã chọn “đi bụi” Lào như thế!

>> Đọc thêm những chuyến đi của An

Sau Campuchia, đất nước muốn đến tiếp theo của tôi là Lào. Sở dĩ tôi chọn Lào mà bỏ qua những lời rủ rê của những người ham du lịch bụi, nào là Ấn Độ, nào là Thái Lan, Tây Tạng, bỏ qua cả những điểm đến hấp dẫn bằng các bài ký sự của những bạn phượt đi trước, như Myanmar, Indonesia, Malaysia, Singapore,… vì nhiều lý do ghép lại. Đối với Thái Lan thì xem ra chẳng có gì tham quan mà đa số các tour đi Thái chủ yếu cho khách giải trí bằng các màn xem xiếc rắn, xiếc cá voi, xiếc khỉ,… (như thế thì ở Việt Nam xem cho sướng chứ sang tận Thái làm gì cho tốn kém!) và mua sắm với rất nhiều chợ, trung tâm thương mại sầm uất cả ban ngày lẫn ban đêm (vậy thì chỉ dành cho người có tiền). Với dân đi bụi, thích khám phá đó đây thì những điểm đến mang tính chất thương mại quá nhiều sẽ chẳng bao giờ được để ý đến. Indonesia, Malaysia thì chưa tạo sức hấp dẫn với tôi. Tây Tạng, Myanmar thì xa xôi quá. Singapore thì giá cả đắt đỏ. Ấn Độ thì tôi chưa thích vì cái sự… ở dơ của người dân đã ăn sâu vào tận gốc rễ họ rồi (đọc các bài phượt Ấn Độ thấy kể xác trẻ em chết thì quăng ra sông để cho về với mẹ nước, xác người lớn thì đốt ngay bên bờ sông, ngày nào khói đốt người cũng bốc lên nghi ngút, mà Ấn đông dân thế, ngày nào cũng có người để đốt là phải, nghĩ mà khiếp!).

Vậy là chỉ còn lại Lào, đất nước gần kề với Việt Nam, với dép Lào, với tên gọi Triệu Voi. Tôi nghe nói người dân Lào hiền lành lắm, sống “chậm” lắm. Đi để xem có phải thế không. Tôi cũng muốn biết câu thơ “Việt – Lào hai nước chúng ta/ Tình sâu hơn nước Hồng Hà, Cửu Long” mà Bác đã đọc có còn đúng như thế trong thời đại hiện nay không.

Một lý do quan trọng khác, tôi yêu thích việc chụp ảnh. Và hình ảnh những nhà sư buổi sớm đi khất thực trên những đường phố vắng vẻ của Lào đã thu hút tôi. Tôi muốn chụp được hình ảnh đó.

Hơn nữa, tôi là người mới tập tọe phượt một mình. “Thân gái dặm trường” (nói cho có vẻ tội nghiệp) nên tập dần từ những nơi gần gũi thân quen, rồi từ từ có kinh nghiệm và điều kiện hơn sẽ lấn sang những nơi xa xôi khác. Sau chuyến đi Campuchia, tôi lại trở về những ngày ngồi trong văn phòng làm việc buồn chán, rảnh rỗi lại đọc các bài phượt của người đi trước, nhìn ngắm chán chê những bức ảnh xinh đẹp lạ lẫm về những vùng đất mới, từ những người dân nhiều vùng miền khác nhau, với tập tục khác nhau, văn hóa khác nhau… mà trong tôi cảm giác muốn lại được đi, được chụp ảnh, rồi viết bài cứ sôi sục đến cuồng cả chân tay.

Công việc cứ dần trôi qua chán ngắt như thế khiến tôi mau chóng đưa ra quyết định nghỉ việc, dù chưa có công việc mới, dù chưa biết những ngày tháng tiếp theo sẽ sống như thế nào, sống bằng gì chứ đừng nói đến việc có tiền đi chơi tiếp. Và trong những ngày tháng xin việc mòn mỏi và bực bội vì sự bất công trong việc phân cấp lương trong ngành du lịch khách sạn không tỉ lệ thuận với bằng cấp và kinh nghiệm mà người đó có, tôi đã có một quyến định bộc phát và “khùng”: về quê (ở Bình Định) chơi, rồi sẽ vay tiền gia đình “đi bụi”.

Dẫu sao tôi cũng chưa có việc làm mới. Dẫu sao tôi cũng đang rảnh. Và dường như trong mắt dân phượt, Lào vẫn là một điểm đến chưa có sức hấp dẫn mấy. Thậm chí làm trong ngành du lịch nhưng tôi cũng ít được nghe đồng nghiệp mời gọi khách đi Lào, hay như tôi từng được nghe họ bảo nhau: Lào có gì đâu mà đi! Do đó, thông tin phượt Lào có rất ít, và chưa biết nên đi những đâu, đi trong bao lâu. Thời điểm rảnh rỗi này là lúc tốt nhất để thực hiện chuyến đi đó. Nếu còn đang làm việc, làm sao tôi có thể xin nghỉ dài ngày (mà cũng chưa biết cụ thể bao nhiêu ngày) để mà đi?

Chụp ở khu chùa vàng Pha That Luang, Vientiane. Ảnh: Th.

Những bài viết về phượt Lào chỉ đếm được trên đầu ngón tay mà phải tìm rất lâu trên Internet mới ra được. Và đa số những bài viết đó là từ những người phía Bắc hoặc đi bằng xe gắn máy, hoặc đi bằng ô tô và thường là đi cả ba nước: Lào, Thái Lan, Campuchia (chơi sang không!). Do đó, đối với người như tôi muốn chỉ đi Lào và đi từ TP. Hồ Chí Minh thì phải tự dò dẫm thông tin. Tôi dự định sẽ đi thử và viết lại chuyến đi này của mình để các bạn phượt sau với điểm xuất phát như tôi sẽ bớt nhọc nhằn hơn trong việc tìm kiếm thông tin. Hơn nữa, còn làm việc trong ngành du lịch nên việc tự đi, tự liên hệ như thế này sẽ giúp ích cho tôi nhiều điều trong công việc.

Nghĩ vậy, trước khi về Bình Định, tôi lên mạng tra khảo các thông tin về Lào: thời tiết, địa hình, tập quán, nên đi bằng cửa khẩu nào…

Tôi dự định 26/09/2011 sẽ khởi hành, và đi khoảng một tuần.

Lúc ở Bình Định, trước khi đi, VTV2 vẫn đang chiếu phim phóng sự Ký sự nước Lào. Mỗi khi tới chương trình, tôi lại chăm chú đón xem, và thầm dấy lên trong lòng cảm giác lâng lâng, rằng mình sắp được đến đất nước “sống chậm” đó rồi: mảnh đất Triệu Voi…

(Còn tiếp)

>> Nỗi nhớ mang tên Sabaidee (2)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s