Kể chuyện đi đất nước Chùa Tháp Campuchia (12) – Hết


Rồi cũng đến lúc chia xa…

>> Kể chuyện đi đất nước Chùa Tháp Campuchia (11)
>> Kể chuyện đi đất nước Chùa Tháp Campuchia (10)

Khi xe trung chuyển của Sapaco đến, anh Ly – lúc nào cũng thân thiện từ lúc đến cho tới lúc đi – cảm ơn tôi và nói muốn được gặp tôi lần sau cùng với bạn bè. Không hiểu sao lúc đi về thời gian trôi nhanh thế, loáng cái đã tới chỗ ăn trưa hôm trước. Lần này tôi quyết định ăn thử món hủ tiếu Nam Vang nổi tiếng cho biết, cũng khá ngon với giá 1,5 USD.

photo

Từ đó về đến Mộc Bài, rồi bãi đỗ xe trên đường Phạm Ngũ Lão cũng nhanh.

photo

Tạm xuống xe chờ nhà xe làm thủ tục về lại Việt Nam tại cửa khẩu Bavet – Hành lý vẫn để trên xe, chẳng cần mang xuống.

Và qua cửa khẩu này là tôi đã về lại Việt Nam rồi. Có lẽ vì có quá nhiều điều khám phá được còn đọng lại trong đầu, trong tim mà tôi chưa có cảm xúc gì khi xa một nơi tuyệt vời như thế!

Một vài điều muốn chia sẻ thêm cùng độc giả:

1. Tổng thiệt hại: 160 USD, tỉ giá (mua ở Việt Nam) 20.600. Trong đó tiền sim và card điện thoại đã tốn mất 10 USD rồi (vì có nhu cầu liên lạc vài bạn bè bên ấy nên cần có điện thoại, chứ nếu không thì không phải mất thêm khoản tiền ấy đâu). Có thể nói từ Việt Nam du lịch sang nước ngoài thì đi Campuchia là tốn ít chi phí nhất (đấy là đã tính luôn việc bị “chặt chém” đối với du khách y chang như ở ta rồi).

2. Thời tiết ở Campuchia y chang ở miền Đông Nam Bộ của Việt Nam, nghĩa là tầm tháng 5, tháng 6 thì bắt đầu vào mùa mưa, theo kiểu sáng nắng nhẹ, trưa nắng đậm, chiều gió thổi ù ù, sấm chớp đùng đoàng, rồi mưa tuôn xối xả. Vì thế, nếu bạn nào không muốn có những khoảnh khắc buồn bã, phải “nằm vùng” trong nhà nghỉ như tôi, thì tốt nhất nên chọn tháng 1, tháng 2 (thời khắc đẹp của năm) mà đi chơi cho thỏa.

3. Không nên mua nước uống mang theo (trừ khi bạn là người uống nhiều nước) nếu không muốn mang vác hành lý nặng, vì tất cả các xe buýt đi Campuchia đều có phát khăn và nước suối, trong nhà nghỉ cũng có tiêu chuẩn 1 chai nước/ ngày/ người rồi.

4. Bạn có thể dễ dàng tìm thấy các quyển thông tin về du lịch gồm nhà hàng, khách sạn, bản đồ… như một quyển Lonely Planet thu nhỏ về Siem Reap hay Phnom Penh tại các nhà nghỉ, khách sạn, nhà hàng. Chúng hoàn toàn miễn phí nên trong trường hợp bạn chưa hề có bất cứ thông tin gì về nơi ăn uống, đi chơi… thì có thể lấy các quyển này và tự tìm hiểu thông tin. Hình như là do Visa phát hành, không biết ở Việt Nam có loại này không, vì nghỉ khách sạn đã hơn một năm nên tôi chưa cập nhật lại thông tin này.

photo

5. Câu hỏi nhận được nhiều nhất từ những người Campuchia xa lạ mà tôi có dịp trò chuyện: ở Việt Nam có dễ kiếm việc làm hay không.

6. Có một điều khó hiểu là khi tôi đi dạo ngoài đường, hay đang tham quan một điểm nào đó, người địa phương nhìn dáng dấp mà đoán tôi là du khách rồi, tới hỏi chuyện, rằng tôi từ đâu tới. Vài lần, khi tôi vừa bảo từ Việt Nam, là nhận ngay được nụ cười phì ra, phá lên, vừa bí hiểm, vừa lạ lùng, như thể “À, tao biết mày là ai rồi đấy!”. Không lẽ người Việt sang đây du lịch đã “gieo tiếng ác” nào chăng?

7. Theo nhận xét của bản thân tôi, hay chính xác hơn là theo mắt thẩm mỹ của riêng mình, thì người Campuchia khá đẹp. Họ có thể có vẻ bề ngoài nghèo nàn, xác xơ, khắc khổ, hay thậm chí là… dơ dơ, nhưng tôi vẫn thấy họ đẹp. Cái đẹp thể hiện ở nước da ngăm đen rắn chắc, ở đôi mắt sâu và hút hồn mà nếu thử một lần nhìn thẳng vào, bạn sẽ thấy nghị lực, niềm lạc quan ở trong đấy.

8. Trước khi đi nên tìm hiểu kỹ thông tin, tuy nhiên đừng để trí tưởng tượng cùng sự mơ mộng của bạn đi quá xa, bởi nếu cảnh vật, con người… mà bạn thấy không như mong đợi, bạn sẽ không phải buồn nhiều và vẫn còn cảm hứng cho việc thăm thú chơi bời khác.

9. Trước khi muốn mua món đồ gì ở Campuchia (nhất là hàng điện tử) bạn nên tìm hiểu kỹ, xem món đồ đó có được nhập cảnh về Việt Nam hay không, vì lúc về có một hành khách đi chung xe với tôi đã bị giữ lại tại cửa khẩu Mộc Bài, vì có mang theo một linh kiện điện tử nào đó. Đây là lý do lúc đi phía cửa khẩu Mộc Bài Việt Nam không hề xét hành lý, nhưng lúc về lại phải mang toàn bộ hành lý qua máy soi (trong khi đó bên cửa khẩu Bavet thì lúc qua hay về lại chả cần kiểm tra hành lý gì cả).

10. Đi chơi thoải mái, nghĩ lại công việc đang chờ mình ở nhà, tôi muốn stress nặng. Muốn đi như thế này hoài, ở một nơi xa xôi và giữa những con người xa lạ…

Và để kết thúc bài ký sự này, tôi xin gửi đến độc giả những hình ảnh thêm về đất nước và con người Campuchia, một nơi mà tôi suy đoán là sẽ ngày càng phát triển nhanh chóng ngành du lịch, nơi mà tôi tin tưởng là đã và sẽ luôn để lại ấn tượng tốt đẹp cho bất cứ du khách nào khi đến đây.

photo

Bình minh ở Angkor Wat

photo

Một góc đền Bayon

photo

Một góc Phnom Penh

photo

Các nhà sư khất thực trên đường phố Phnom Penh.

photo

Nữ sinh Phnom Penh

photo

Voi… tha thẩn dạo chơi trên đường phố thủ đô.

photo

Phở Hà Nội tại Phnom Penh.

photo

Hai cụ già Campuchia tại bến phà Neak Loeung.

(Hết)

>> Đọc thêm những chuyến đi của An

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s