Kể chuyện đi đất nước Chùa Tháp Campuchia (10)


Ngỡ ngàng nhà nghỉ kiểu… Campuchia

>> Kể chuyện đi đất nước Chùa Tháp Campuchia (9)
>> Kể chuyện đi đất nước Chùa Tháp Campuchia (8)

Vì không dự định làm gì nên sáng hôm sau tôi tỉnh giấc khi nắng đã lên cao. Việc đầu tiên là tôi gọi cho Davy, may quá, anh đã ở Siem Reap. Tôi nói luôn nếu tối anh rảnh thì gặp tôi. Anh đồng ý.

photo

Tôi đi ra nhà hàng phía trước để ăn sáng (đã bao gồm trong giá phòng). Sau khi lướt qua lướt lại thực đơn sáng nghèo nàn chỉ toàn là bánh mì, tôi chọn bánh mì với bơ và mức.

photo

Tuy nhiên, tôi đã nuốt không nổi ổ bánh mì mà phần đáy cứng ngắc, nên lại bỏ dở phần lớn. Cảm thấy có lỗi quá! Sau đó, tôi về phòng định ngủ tiếp, nhưng nằm mãi mà cơn buồn ngủ không đến, tôi bèn cầm máy ảnh ra sau nhà nghỉ khám phá xem nó có gì.Nói thêm rằng trước khi lên kế hoạch cho chuyến đi, tôi đã gửi vài cái email dò tìm giá phòng thông qua các diễn đàn du lịch, các bài viết hướng dẫn của người đi trước. Tôi biết được ở Siem Reap giá phòng đắt hơn ở Phnom Penh, tuy nhiên vẫn có nhiều nhà nghỉ gần chợ, gần khu phố Tây, tiện đường, ở cũng được, mà giá chỉ dao động từ 5-8 USD cho phòng đơn thôi (không có ăn sáng và đón về). Nhưng bẵng đi một thời gian sau, khi gần đến ngày đi, tôi nhận được email xác nhận thông tin có giữ phòng hay không, là từ cái My Home này. Tự nhiên cảm nhận được sự quan tâm, làm ăn có uy tín, và thế là dù giá phòng có cao hơn, tôi vẫn chọn ở nhà nghỉ này. Khi sử dụng bất cứ dịch vụ gì, cái tôi quan tâm thứ hai sau chất lượng chính là thái độ phục vụ, mà thậm chí có nhiều khi thái độ phục vụ tốt giúp cho khách quên đi chất lượng dịch vụ tệ.Tấm bảng tên nhà nghỉ mà bây giờ tôi mới thấy!
photo
photo

photo

Một góc tâm linh, chắc là thờ thổ công như bên mình đây mà!

Một điều khiến tôi thích thú nữa là tuy khuôn viên sân sau không rộng lắm, nhưng tất cả lối vào phía trước và những khoảng đất trống phía sau đều được trồng cây. Màu xanh mát của bụi trúc trước cổng, mà hồng, đỏ của các loại hoa, thêm vài cây ăn trái nho nhỏ như lựu, mãng cầu… khiến cho nơi này luôn xanh mát, nhìn rất thích, đúng như tên của nhà nghỉ là “khu vườn nhiệt đới” (tropical garden).
photo
photo

photo

Giờ mới biết nhà nghỉ cũng có xe tuk tuk riêng…

photo

Có cả ô tô nữa, chắc dành cho nhà chủ!

IMG_0733

IMG_0718

Và đặc biệt là có cả hồ bơi miễn phí cho khách

Sau khi chụp ảnh chán, tôi lên sảnh dùng Internet (cũng miễn phí), gửi mail thông tin du lịch Sài Gòn cho cô bé Hàn Quốc gặp trên đền Bat Chum (chưa kịp hỏi tên cô) như đã hứa, và gửi mail cho nhà nghỉ sắp đến ở Phnom Penh để sắp xếp người ra đón tôi. À, tôi gặp Davy trên mạng, anh nói sẽ mời tôi đi ăn buffet đồ nướng hot port (anh giải thích là được nướng trên đĩa kim loại).Gần trưa, đói lả người (vì lúc sáng chỉ có ăn chút xíu bánh mì), tôi lại ra phía trước gọi đồ ăn. Tôi chọn một món ăn Campuchia có tên là Amok, tất nhiên sau khi đã đọc sơ nguyên liệu xem có gì, có thể ăn được không.
photo
Lần đầu tiên sau hai ngày có mặt trên đất Campuchia tôi mới được thưởng thức một món ăn hợp khẩu vị đến thế. Đó giống như món cà ri, nhưng đỡ ngán hơn, được nấu từ cá (đã lọc hết xương), hành tây, một loại rau như rau cải đất, ớt chuông, đậu phộng, nước cốt dừa, và chắc có thêm gia vị nào đó của Campuchia. Tuy vậy, tôi cũng không ăn hết, vì càng ăn thì càng ngán do vị béo của nước cốt dừa. À, chị phục vụ (không nói được tiếng Anh) dễ thương lắm, khi tôi đang ăn thì chị đi tìm cái máy quạt rồi mở lên cho tôi (nhưng thật sự thì tôi không nóng). Phần ăn trị giá 2,75 USD, tôi đưa luôn 3 USD.
Địa chỉ nhà nghỉ khiến tôi hài lòng đây: My Home Tropical Garden Villa
#142, Road to Psar Krom ( about 600m  south of  Old Market & Pub Street) Siem Reap
Mobile Phone: (855)- 12 971 016 , (855)-17 601 909
Tel/Fax: (855)- 63 76 00 35
E-mail: info@myhomecambodia.com ; myhome.rep@mail.com
Website: http://www.myhomecambodia.com (dù chỉ là nhà nghỉ, nhưng website lại rất chuyên nghiệp, dễ dàng tìm thấy qua Google, không như ở Việt Nam mình, nhà nghỉ tại Sài Gòn hẳn hoi, nhưng tìm mờ mắt cũng chưa ra cái website). Hiện tại nhà nghỉ đang có khuyến mãi từ 01/04/2011 cho đến 30/09/2011, những khách ở liên tiếp ít nhất 3 đêm sẽ được một bữa trưa hoặc tối tại nhà hàng trong nhà nghỉ, hoặc tour nửa ngày tới Angkor Wat và ngắm hoàng hôn trên núi Bakheng (không gồm vé tham quan). À, mà trong phòng có đầy đủ khăn tắm, bàn chải và kem đánh răng, xà phòng tắm và nước suối hàng ngày. Chỉ không có dầu gội đầu thôi. Điều này cũng hơn hẳn các nhà nghỉ giá rẻ khác, là thường không có gì trong phòng cả. Tôi ở đó ba đêm, nhưng không tham gia chương trình nào cả, vì thấy cũng không cần thiết lắm.Sau khi ăn trưa, tôi về phòng ngủ. Đang ngủ thì nghe tiếng mưa, mỗi lúc một mạnh. Giờ mới thấy ý định “nằm vùng” là quá đúng mà, vì trước đó tôi cũng định thuê xe đạp đi lòng vòng khám phá Siem Reap.

photo

Thức dậy, tôi sửa soạn chuẩn bị gặp Davy. Trong lúc chờ anh thì tôi tới bàn tiếp tân hỏi chuyện cậu tiếp tân ca chiều mà tôi đã gặp mấy hôm nay, không quên gửi cho cậu một hộp bánh. Thì ra cậu cũng chính là người trả lời email đặt phòng của tôi. Câu hỏi quen thuộc mà tôi nhận được là còn đi học hay đi làm, và ở Việt Nam có dễ tìm việc làm không. Cậu nói cậu đang học quản trị kinh doanh vào buổi sáng, chiều thì làm ở đây.
Một lát sau Davy đến. Anh nói: “Chào em”, tôi: “Chào anh”. Anh chàng này từng làm cho vài công ty du lịch có trụ sở chính ở Việt Nam, hoặc do người Việt quản lý, nên có biết chút ít tiếng Việt. Tôi quen anh ta cũng nhờ hay hỏi thông tin du lịch về Campuchia, nói chung là liên quan đến công việc, tuy nhiên chúng tôi đã khá thân nhau trên mạng, nhờ chia sẻ nhiều chuyện về cuộc sống, và tôi cũng từng “điều tra” anh chàng nhiều chuyện riêng. Có lẽ vì vậy mà gặp anh chàng ngoài đời lần đầu tiên, tôi không có cảm giác sợ hãi hay mất tự tin như thường thấy.Anh chở tôi đến một nhà hàng có lẽ là chủ yếu dành cho khách địa phương, dù cũng có một số khách nước ngoài đang dùng bữa. Anh bảo tôi ngồi đi, anh sẽ phục vụ tôi, rồi anh ta đi chọn đồ nướng.

photo

Tôi chưa bao giờ nhìn thấy cái đĩa nướng như thế này cả. Nó bằng kim loại (chắc là nhôm), ở giữa lồi lên để nướng, còn xung quanh sẽ bỏ rau, cá và thêm nước lạnh vào. Dạng như kết hợp giữa lẩu và đồ nướng vậy.

photo

Cô phục vụ hỏi tôi uống gì, bằng tiếng Campuchia (chắc lại tưởng tôi là người Campuchia đây mà), tôi bảo cho bia Angkor đi, vì tôi nghe nói đây là bia của Campuchia, nên phải uống thử mới được.

photo

Vị rất nhẹ, dễ uống, không có gì đặc biệt.

photo

Món này giống như chả giò (chả ram) của Việt Nam…

photo

Món này thì giống bánh cuốn Việt Nam…

Davy bảo tôi ăn thử tráng miệng là một món giống như chè, được nấu từ đường thốt nốt, lá dứa và bột. Tôi chỉ ăn vài muỗng cho biết thôi, vì thực sự là không ngon lắm.
photo
photo

Trong lúc viết bài này tôi tìm được địa chỉ quán trên trang phuot.com: Quán Hansa BBQ seafood – 175 Wat Bo, Siem Riep. Nếu bạn muốn tìm nơi mang không khí Campuchia, dưới ánh đèn vàng hiu hắt, thì mời bạn đến đây. Trên bảng hiệu ghi giá 3,5 USD, không biết có đúng không nhỉ, vì tôi không phải trả tiền.

Ăn tối xong, Davy đưa tôi đi dạo một vòng Siem Reap, ghé người bạn già người Pháp – nơi anh ấy muốn đến để luyện tiếng Pháp, tám vài câu, rồi về. Buổi tối hôm đó chỉ có vậy, sau một ngày chán chường “nằm vùng”, nhưng dư âm mà nó để lại là hết sức gần gũi. Tôi thích lắm!

(Còn tiếp)

>> Kể chuyện đi đất nước Chùa Tháp Campuchia (11)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s