Kể chuyện đi đất nước Chùa Tháp Campuchia (9)


Ngắm… chớp trên Bat Chum

>> Kể chuyện đi đất nước Chùa Tháp Campuchia (8)
>> Kể chuyện đi đất nước Chùa Tháp Campuchia (7)

Đến chỗ xe đậu, tôi nói Leap đi ngắm hoàng hôn thôi, nhưng tôi không thấy mặt trời đâu cả, có vẻ như sắp mưa, tuy nhiên, tôi vẫn muốn đi. Leap bảo sẽ đưa tôi đến một ngôi đền khác, vì đền Phnom Bakheng đông khách lắm. Tôi gật đầu đồng ý, thầm khen anh chàng này mà chuyên làm du lịch thì tốt quá. Nhưng giờ tôi mới biết ở Angkor không chỉ có Bakheng là nơi duy nhất ngắm hoàng hôn, nên lúc nãy Chan mới hỏi tôi ngắm hoàng hôn ở đâu. Tại các tour du lịch toàn cho du khách ngắm hoàng hôn trên đồi Bakheng, nên tôi mới tưởng thế.

photo

Leap đưa tôi đến đền Bat Chum. Không hiểu sao nơi này lại vắng khách đến thế. Tôi xuống xe, đưa lon Coca cho Leap, rồi đi vào.

photo

Trước đền có một cây gì đó lá đổi vàng thật đẹp, khiến tôi mê mẩn dừng lại chụp ảnh!

photo

Leo lên mấy bậc thang cao ngất, tôi thầm nghĩ, không biết tổ tiên người Campuchia – những người đã xây nên các ngôi đền này là người thế nào, chân dài lắm hay sao mà bậc thang lên xuống vừa cao vừa hẹp, rất khó đi. Chỉ có mấy anh Tây chân dài mới đi bình thường, chứ gặp ai chân ngắn, chỉ có nước bò lên. May mà chân tôi không đến nỗi ngắn lắm, nhưng lên được nơi ngắm hoàng hôn cũng muốn đứt hơi.

 

photo
photo

Trong ảnh nhìn có vẻ thấp vậy đó, chứ ở ngoài bậc thang cao và hẹp hơn nhiều…

Lúc lên, tôi chỉ thấy vài vị khách đang ngồi chờ ở đó, ngoài ra có vài người địa phương bán nước và quà lưu niệm. Tôi đi lòng vòng chụp vài bức ảnh, rồi tìm chỗ ngồi đợi.

photo
photo

Càng lúc càng có nhiều khách lên đền (nhưng cũng không đông lắm như ở Bakheng – tôi biết nhờ xem hình các phượt gia đi trước chụp lại), và không ngoài mục đích là ngắm hoàng hôn như tôi. Vài du khách đi lòng vòng, vài du khách ngồi đợi với tôi. Một cô gái (sau khi nói chuyện mới biết là người Hàn Quốc) lên ngồi kế chỗ tôi, hai chúng tôi trò chuyện với nhau. Cô bé (lúc sau mới biết là vừa ra trường) bảo đã sang Việt Nam 3 tuần trước, ở Hà Nội, rồi sang Lào, Thái Lan, Campuchia. Sau vài ngày nữa cô ấy sẽ quay về Sài Gòn, rồi từ đó đi Malaysia, Singapore… Cô ấy hỏi tôi có thông tin gì về Sài Gòn không, tôi bảo có, nhưng để ở Việt Nam rồi, rồi tôi nói cô ấy cho tôi email đi, tôi sẽ gửi thông tin du lịch Sài Gòn cho. Tôi hỏi cô ấy đi với ai, cô ấy đưa tay chỉ một anh chàng đang đứng bên dưới. Chàng ta đúng là nhiếp ảnh gia thực thụ, mang lỉnh kỉnh đầy đủ đồ nghề. Lúc sau trò chuyện, tôi mới biết anh ta người Indonesia, cũng mới quen cô bé Hàn Quốc kia thôi, rồi hai người rủ nhau đi thăm Angkor bằng xe đạp.

 

photo

Anh chàng nhiếp ảnh gia người Indonesia.

Chúng tôi vẫn ngồi đợi. Tôi không biết diễn tả thế nào cho các bạn hiểu cảm giác khi ngồi trên cao, giữa xung quanh là đền đài, là những bức tượng, phù điêu, là đá, rồi toàn những con người xa lạ từ khắp thế giới tựu về… Cái cảm giác lúc đó, vừa thiêng liêng, vừa thỏa nguyện, lại vừa đan xen nhiều suy nghĩ. Cảm thấy cuộc sống không còn gì tuyệt bằng, muốn được đi mãi như thế này, trải nghiệm nhiều hơn nữa.

photo

photo
Một em bé bán hàng lưu niệm trên Bat Chum, cũng như trong các ngôi đền khác ở khu Angkor, với chiếc rổ được cột dây đeo bên hông, bên trong rổ lỉnh kỉnh bưu thiếp, vòng tay…

Đợi được một lúc lâu, vẫn chẳng thấy mặt trời đâu cả, chắc bị mây che phủ, xa xa cuối chân trời chỉ có ánh nắng vàng nhạt, rồi mây đen bắt đầu kéo tới, gió thổi ầm ầm.

photo

photo

Một số khách lục tục kéo nhau về (đa phần là khách đi theo đoàn), còn một số vẫn kiên nhẫn ngồi lại. Cô bé Hàn Quốc và anh chàng nhiếp ảnh gia kia cũng lo về sớm, vì họ đi bằng xe đạp, và anh chàng kia cũng nói anh ta muốn quay lại Angkor Wat để chụp những tia nắng cuối ngày. Tôi quyết tâm ngồi lại, vì ngoài bình minh trên Angkor Wat, việc ngắm hoàng hôn từ trên cao thế này cũng là một hoạt động không thể bỏ qua cho bất cứ du khách nào khi thăm Angkor.

Một lúc thì có sấm chớp. Tôi nói không có hoàng hôn thì chụp chớp vậy. Tuy nhiên, thực sự chụp chớp rất khó, nói chính xác hơn là nhờ may rủi. Một vị khách Tây ngồi kế bên tôi liên tục chớp được khoảnh khắc chớp rạch giữa trời, còn tôi, chả được tấm nào.

À mà tại đây tôi gặp mấy thằng Tây đã đi chung chuyến xe từ Phnom Penh tới Siem Reap. Thật là có duyên, nhưng tôi không nói chuyện với thằng nào cả, mà có lẽ tụi nó cũng không nhận ra tôi (trên xe tôi toàn đeo kính đen).

Lại một lúc lâu trôi qua, khách đã về gần hết, chỉ còn chừng năm người ở lại. Lúc này gió mỗi lúc một thổi mạnh, hai bạn trẻ Trung Quốc trong số đó đứng lên, tôi cũng đứng lên theo về.

Xe chạy một lúc thì bắt đầu mưa, lúc đầu nhỏ, sau lớn dần. Leap phải dừng lại kéo hai tấm bạt che xe xuống, nhờ đó mà tôi mới thấy cửa sổ hình trái tim khác lạ của xe anh. Trong mưa, cảnh vật thật là đẹp. Tôi cố hít căng cái không khí trong lành của mưa Campuchia. Nói thêm là không khí mà tôi cảm nhận ở Campuchia cũng như ở Sài Gòn, nhưng có lẽ ít dân cư hơn, ít xe hơn, nên không khí ở đây trong lành hơn, dễ chịu hơn.

photo

photo

Ngồi trên xe tuk tuk đi giữa khu Angkor trong cơn mưa cũng là một trải nghiệm tuyệt vời…

Mưa càng lúc càng lớn, khi về đến nội thành thì tôi gặp cảnh tượng như ở Sài Gòn: ngập đường, kẹt xe… Thật là chán nản.

photo

Leap dừng xe ở nhà hàng Angkor Mondial (nhà hàng được dân làm du lịch và cả các phượt gia giới thiệu là nơi uy tín để ăn tối buffet và xem múa Apsara nổi tiếng của Campuchia). Tuy nhiên, sau một ngày dung nạp quá nhiều điều khiến mình phải suy nghĩ, tôi không còn hứng thú để thưởng thức nó nữa như đã từng dự định trước khi sang đây. Tôi nói Leap chở về nhà nghỉ.

Đến nơi, tôi đổi tiền từ anh chàng tiếp tân ca chiều, đưa Leap 12 USD. Thật ra qua điện thoại tôi đã thỏa thuận là 10 USD, nhưng thấy anh vất vả trong cơn mưa chiều như thế, tôi đưa luôn 12 USD. Anh chàng hỏi tôi nếu có muốn đi đâu nữa thì cứ gọi anh.

Vậy là tôi tạm biệt luôn anh chàng rồi đó. Nếu bạn nào sang Campuchia, có cần thuê tuk tuk, thật ra trước nhà nghỉ nào cũng có vài anh lái xe tuk tuk chờ sẵn, thậm chí nhà nghỉ nơi tôi ở cũng có vài ba chiếc tuk tuk – hôm sau mới thấy, nhưng cái quan trọng là tìm anh tài xế nào chân thành, phục vụ tốt, lại “hợp nhãn” như anh Leap này, thì đây, số điện thoại của anh ấy, luôn sẵn sàng phục vụ bạn: (855) 128.048.71 – (855) 888.387.484 (khi sang đó thì không cần bấm 855, và nhớ thêm số 0 đằng trước số cần gọi nha). Nên nhớ, trong quá trình đi du lịch, nếu giúp đỡ được gì, trong khả năng của bạn, thì hãy giúp đỡ người ta. Nhiều khi đối với mình chẳng là gì, nhưng đối với người khác lại là việc to tát.

Tối đó tôi có hẹn với Davy, nhưng anh đang công tác ở Hà Nội, và chuyến bay của anh về Siem Reap lúc 20g, nên tôi nghĩ cái hẹn lúc 21g chắc không thực hiện được, và quả đúng là lúc 21g30 tôi có gọi anh thử, nhưng vẫn chưa liên lạc được. Do đó, sau khi liên hệ tiếp tân mua vé xe về lại Phnom Penh vào ngày mốt (cũng đi bằng xe Sokha – không biết có liên quan gì đến công ty Sokha đang quản lý khu Angkor và đồng sở hữu các resort cùng tên ở Phnom Penh và Siem Reap hay không), tôi về phòng ăn bánh ngọt, rồi ngủ.

Quên nói, vé xe chỉ có 8 USD (mua ở nhà nghỉ, chắc chắn đã bị tính thêm tiền hoa hồng), không hiểu tại sao Sapaco lại bán những 10 USD, vì có đón về khách sạn chăng?

(Còn tiếp)

>> Kể chuyện đi đất nước Chùa Tháp Campuchia (10)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s