Kể chuyện đi đất nước Chùa Tháp Campuchia (5)


Bình minh trên Angkor Wat

>> Kể chuyện đi đất nước Chùa Tháp Campuchia (4)
>> Kể chuyện đi đất nước Chùa Tháp Campuchia (3)

Thật lạ là tôi có thể thức trước cả chuông báo thức mà không phải trải qua những cơn giật mình tỉnh giấc giữa giấc ngủ.

5g kém 10, tôi xách ba lô đi ra ngoài, định sẽ ngồi đợi. Chàng tiếp tân ca đêm (là một người khác) đang ngủ vùi trên ghế sofa ở sảnh. Tôi lên tiếng “Good morning”, anh chàng bừng tỉnh, chào lại tôi và lấy chìa khóa mở cửa (ở các khách sạn tại Việt Nam mà tôi biết thường không bao giờ khóa cửa). Tôi ra bước ra ngoài, thấy Leap đã đứng ở trước sân (chắc cũng mới vừa tới).

Ngoài trời vẫn còn rất tối. Siem Reap lúc sáng tinh mơ cũng như bất cứ khu vực tỉnh lẻ nào của Việt Nam khác, thật vắng lặng, có lẽ tất cả vẫn đang chìm trong giấc ngủ. Tuy nhiên, một vài cửa hàng, quán bar, đèn phía trước vẫn sáng, trên đường những ngọn đèn đường vẫn mở, hắt ánh sáng vàng vọt xuyên suốt chặng đường đến Angkor. Thỉnh thoảng một vài chiếc xe máy, tuk tuk khác chở khách tham quan sớm như tôi lướt qua. Không khí buổi sáng sớm đúng là trong lành, khi ấy trời không quá lạnh, tôi tha hồ tận hưởng cảm giác dễ chịu. Lúc này tôi đã quen với cảm giác lắc lư qua lại khi đi tuk tuk, không còn sợ như đêm hôm qua, khi lần đầu Leap đưa tôi về nhà nghỉ. Trên xe tôi nhắn tin báo Narin là tôi đi ngắm bình minh Angkor sớm.

photo

Tuk tuk ở Campuchia khác với xe lam tại Việt Nam. Tôi để ý thấy đa số làm từ chiếc xe máy, phía sau có gắn thêm thân xe tải nhỏ, bỏ ghế lên, xung quanh là những tấm màn chắn gió, chắn mưa bằng polyme dày, khi trời hanh khô thì được cột lên trên cao. Nhưng có một điều thú vị mà mãi đến lúc chiều tối, trời mưa thì tôi mới phát hiện ra, là xe của Leap thật khác với những chiếc tuk tuk khác, vì có cửa sổ hình… trái tim (cửa sổ các xe khác hình chữ nhật). Chắc anh chàng cũng là người cá tính lắm đây!

photoMột chiếc tuk tuk Campuchia điển hình là như thế này.

photo

Cửa sổ tuk tuk hình trái tim đẹp lạ của Leap.

photo

Chừng hai mươi phút thì xe đến cổng phía Nam khu Angkor, nơi du khách mua vé tham quan một ngày. Nếu không vì muốn ngắm bình minh, có lẽ tôi đã tiết kiệm tiền bằng cách đi xe đạp rồi. Trên đường đến đây, càng gần tới Angkor tôi càng gặp nhiều du khách, Tây có, Á có, nam có, nữ có đang đạp xe đến.

Leap bảo tôi vào mua vé. Tôi hỏi lại là người địa phương thì miễn phí đúng không, Leap gật đầu.

photo

Không phải mùa du lịch cao điểm và cũng còn sớm nên chưa có nhiều du khách. Tôi xếp hàng, chỉ phải đợi một vị khách. Đến lượt tôi, cô bé bán vé cười rất tươi, chào và hỏi tôi từ đâu tới. Rồi cô bé bảo tôi đứng vào chỗ chụp ảnh để in lên vé luôn. Tôi nhận vé, đưa tờ 100 USD và được nhận lại 80 USD kèm lời nhắn kiểm tra kỹ trước khi rời khỏi quầy. Tôi hỏi nơi lấy bản đồ, đứng ngó nghiêng một hồi với đống giấy tờ quảng cáo nhà hàng có biểu diễn múa Apsara bởi những trẻ em có số phận bất hạnh, lấy bản đồ khu Angkor rồi đi ra.

photoKhách đang chờ chụp ảnh in lên vé.

photoVé Angkor một ngày.
photo

Sơ đồ khu Angkor.

Leap bảo tôi giữ vé cẩn thận trong suốt quá trình tham quan nếu không muốn mua vé trở lại. Điều này tôi có được đọc qua, nghe nói ở từng ngôi đền sẽ có người kiểm tra vé. Ngay gần nơi bán vé đã có nhiều người soát vé đứng đó, tôi đưa vé cho một cô xem, rồi lên xe.

Như những gì mình đã tưởng tượng, Angkor là một quần thể những đền đài nằm trong rừng sâu. Muốn thăm từng đền đài phải đi từ vài trăm mét đến cả cây số. Đó là lý do chẳng ai đi bộ thăm Angkor cả! Tuy nhiên, vì là nơi tham quan nổi tiếng (được Unesco công nhận là di sản văn hóa – kỳ quan thứ 7 của thế giới vào năm 1991) nên hệ thống đường xá đi vào khá tốt, trải nhựa thẳng tắp, canh lề, phát quang cây cỏ hai bên rộng rãi. Đây là điều thứ hai mà du lịch Việt Nam muốn phát triển cần học hỏi nước bạn, sau ngạc nhiên về khả năng nói tiếng Anh rất tốt của đa số người Campuchia mà tôi tiếp xúc, từ anh lái xe tuk tuk đến tiếp tân khách sạn, từ bảo vệ đền cho tới những em bé bán bưu thiếp, vật lưu niệm mới ba, bốn tuổi… Mà chất giọng của họ, đa số đều trầm ấm, dễ nghe, khả năng luyến láy, lên giọng xuống giọng rất hay.

Đền Angkor Wat là điểm dừng chân đầu tiên, và cũng là đáng tham quan nhất, muốn nhìn thấy nhất của hầu hết du khách. Trước khi đi tôi không đọc thông tin gì nhiều về khu Angkor, vì có quá nhiều thông tin thuộc về lịch sử, các vị vua, tên đền… Tôi không phải là nhà lịch sử học, càng không phải dân khảo cổ để mà đọc hết những thông tin đó. Mà nếu có đọc, tôi nhớ được cũng là lạ khi nơi ấy mình chưa từng đến, muốn đọc và hiểu, mường tượng về nó cũng khó. Vả lại, tôi rất hay tưởng tượng về những gì mà tôi đọc được, tôi sợ rằng sự tưởng tượng sai lệch của mình sẽ mang lại cảm giác không tốt cho chuyến tham quan.

Cũng như bao du khách, tôi đến Campuchia là để đến được nơi này là chính. Tôi chỉ cần thấy được cảnh mặt trời dần hiện lên đằng sau những khối đá khổng lồ và kỳ vĩ tồn tại cả ngàn năm kia, khung cảnh mà mỗi khi xem ảnh của những người đi trước đã muốn chuếnh choáng đến nghẹt thở, là tôi mãn nguyện lắm rồi.

photoPhía xa, bình minh đang ló dạng…

 

Leap dừng xe ở ngoài, nói đợi tôi ở đó. Anh còn chỉ dẫn tôi có thể ăn sáng vì bên trong cũng có nhiều nhà hàng phục vụ sớm. Nhưng nghĩ tới việc mới sớm như thế mà ăn cái gì đó, lại nghĩ tới món cà ri béo ngậy hôm qua, tôi chả còn cảm giác muốn ăn gì nữa.

Trời không phụ lòng người, vì đó là một buổi sáng đẹp. May là trời không mưa sớm!

photo

Nhiều du khách đứng lố nhố trước con đường dẫn vào Angkor, chờ nhìn thấy mặt trời. Tôi rẽ phải, đứng trước một bên của hồ nước, chờ ngắm bình minh đang hồng rực đằng sau Angkor Wat. Một anh chàng (sau đó trò chuyện tôi mới biết anh ta là người Đức) cũng tiến lại gần chỗ tôi, loay hoay lôi tripod (chân máy ảnh) ra kê, chờ chụp ảnh. Tôi nói “Hi” và mỉm cười. Xen lẫn những tiếng tách tách chụp ảnh của cả hai chúng tôi là cuộc trò chuyện ngắn. Khi biết tôi từ Việt Nam tới, anh ta nói anh ta sẽ đến Hà Nội vào tuần sau, từ đó đi Lào, Thái Lan. Rồi anh ta hỏi tôi cuộc sống ở Sài Gòn thế nào. Tôi cười, bảo tốt đối với người nước ngoài, nhưng nếu ở lại lâu, anh sẽ thấy khác. Anh ta cười lớn vì câu trả lời đó của tôi. Anh ta lại hỏi lát nữa tôi có vào bên trong không, tôi nói có, chắc anh ta định rủ tôi đi chung. Nhưng một lát, trời lất phất mưa, thấy anh ta vẫn chưa chịu rời đi, tôi bèn chào anh ta để đi trước. Lúc đó anh ta mới chịu rời đi, nhưng mỗi người lại lo chụp những góc khác, nên tôi cũng chẳng chạy theo đề nghị cùng tham quan. Thật là tiếc vì tôi cũng muốn có một bạn đồng hành để trò chuyện. Phải ở trong Angkor, đứng giữa những khối đá, rừng cây, giữa nhiều con người xa lạ, bạn mới thấm thía được nỗi cô đơn khi du lịch một mình là thế nào, giống như ý nghĩa của cái tên sách Lonely Planet mà tôi từng đọc được trong blog của một cô bạn.

photoAnh chàng khách du lịch người Đức…

Hôm đó mặt trời lên trễ, chúng tôi chỉ chụp được ảnh bầu trời hừng đỏ thôi, nhưng tôi tự nhủ đó đã là khoảnh khắc mãn nguyện của đời mình rồi. Sau này trở về, tôi có đọc thêm thông tin thì được biết Angkor Wat được xem là công trình được xây dựng vào nền cực thịnh của Angkor, là một thành tựu kiến trúc huy hoàng.

photo

photo

photo
photo

Đưa vé cho người soát vé xem, tôi đi sâu vào bên trong, thấy gì là lạ, hay hay là đứng lại chụp ảnh. Lúc này bên trong đã khá đông du khách.

photo

photo

photo

photo

photo

Nhìn chiếc thùng rác xinh xắn bắt gặp khắp nơi trong khu Angkor mà buồn cho du lịch Việt Nam…

Rồi thì nắng cũng dần lên. 

photoVài chỗ trong Angkor đang được trùng tu.
photo

photo

photo

photo

photo

Tôi nhìn thấy vài cây phượng đang nở hoa đỏ rực, vậy là chạy đến xem, nhưng rồi cụt hứng vì chúng cũng như phượng Việt Nam thôi.

photo

photo

photo

Trên đường ra khỏi Angkor Wat, tôi gặp nhiều người dân địa phương mời chào ăn sáng hoặc mua sách về Angkor (tất nhiên bằng tiếng Anh). Trong suốt chuyến tham quan Angkor tôi vẫn thắc mắc là tại sao sách đẹp như thế, dày như thế, giấy cũng tốt như thế, lại chỉ có giá 1 USD. Trong khi đó thức ăn dành cho du khách thì đắt kinh khủng, từ 2,5 cho đến 7 USD một món. Một anh chàng hỏi “Where are you from”, tôi trả lời “Vietnam”, thì ngay lập tức anh ta phì cười theo kiểu rất lạ. Tôi hỏi “Why do you smile?” thì anh ta vẫn cứ cười cười, và dù tôi lắc đầu trước lời mời chào thì anh ta vẫn đeo bám tôi, còn cho một người địa phương khác biết tôi là người Việt Nam nữa.

Ra khỏi Angkor Wat, tôi lấy điện thoại gọi Leap. Một lát anh ta chạy xe tới, hỏi tôi ăn sáng chưa, tôi nói chưa muốn ăn, vậy là anh ta đưa tôi đi tiếp.

(Còn tiếp)

>> Kể chuyện đi đất nước Chùa Tháp Campuchia (6)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s