Kể chuyện đi đất nước Chùa Tháp Campuchia (4)


Đêm Siem Reap, sau cơn mưa…

>> Kể chuyện đi đất nước Chùa Tháp Campuchia (3)
>> Kể chuyện đi đất nước Chùa Tháp Campuchia (2)

Trên xe, tôi chợt nhớ ra là mình không lưu lại địa chỉ của nhà nghỉ ở Siem Reap, nơi tôi đã đặt phòng (qua email) trước đó (một sơ suất đáng bị phê bình). Giá phòng đã bao gồm đón từ bến xe, nhưng khi đó tôi chỉ mới mua vé đi Phnom Penh, và chưa biết xe từ Phnom Penh đi Siem Reap sẽ có những chuyến giờ nào, nên chưa thông báo thời gian khởi hành cho nhà nghỉ để mà đi đón tôi được, mà tôi chỉ nhắn là sẽ đi bằng xe của Sapaco.

Trong khi đó, tôi biết số tiền trong tài khoản còn rất ít, vì sau khi nhắn tin cho Narin, tôi có xem lại tài khoản và biết được rằng một tin nhắn ngoại mạng có giá 800 đồng, như vậy thì cuộc gọi sẽ đắt hơn nhiều. Không thể gọi về nhà nghỉ (may mà còn lưu số điện thoại nhà nghỉ trong máy), tôi chậc lưỡi, nghĩ khi nào tới bến xe sẽ kêu đại chiếc tuk tuk nào đó chở về, hi vọng là bác tài biết nhà nghỉ tôi đã đặt trước nằm ở đâu.

Trên xe Narin lại gọi tôi. Cô ấy nói khi nào tới hãy cho cô ấy biết, cô ấy sẽ đi đón, nhưng tôi không muốn làm phiền. Một lát, khi xe đến gần đến trung tâm Siem Reap (tôi biết điều đó khi nhìn ra bên ngoài thấy sầm uất hẳn lên, lại có những tấm biển báo mang đầy chữ “Angkor”), trời bỗng mưa lắc rắc, Narin lại gọi, xin lỗi vì mưa nên không thể gặp tôi được. Tôi ừ luôn, nghĩ cũng không sao, tôi còn hai đêm ở đây nữa kia mà!

Siem Reap là một thị trấn nhỏ, chưa phải là thành phố, thuộc tỉnh cùng tên của Campuchia. Khung cảnh bên ngoài tối, dưới trời mưa, ít đèn, lại thêm ánh đèn đường vàng vọt, đường xá vắng người qua lại, khiến tôi cảm thấy thất vọng. Bao háo hức chờ đến nơi có quần thể di sản Angkor đi đâu hết cả.

Xe đi một bến nhỏ, trong một con đường tối, khiến tôi cũng hơi lo lo. Nhìn ra ngoài đã thấy lố nhố các bác tài xe ôm, xe tuk tuk cầm bảng đón khách, hoặc chờ kiếm khách.

Tôi lấy hành lý, vừa bước xuống xe, thật ngạc nhiên quá đỗi, khi đập vào mắt tôi là tấm bảng “Welcome C. An”. Tôi nghĩ thầm, chẳng lẽ nhà nghỉ dựa vào thông tin sẽ đi bằng xe Sapaco mà cho người chờ sẵn, đón tôi hay sao, như thế thì hay quá!

Tôi tiến đến trước mặt anh chàng lái xe tuk tuk (lúc này phần do trời tối, phần do anh ta ăn vận hơi nhếch nhác nên tôi cứ tưởng là một chú đã lớn tuổi) đang cầm tấm giấy welcome kia, hỏi “Are you from My Home (tên nhà nghỉ tôi sắp đến)?”, anh ta gật đầu, rồi nói tôi đưa hành lý anh ta xách cho. Tôi đưa cái ba lô, anh ta hỏi “Only one?”, có vẻ ngạc nhiên lắm. Tôi tưởng anh ta còn đón nhiều khách khác nữa, nhưng không, khi theo anh ấy ra xe, tôi thấy chỉ có mình tôi. Tôi thắc mắc điều đó, anh ta nói chỉ đón mình tôi thôi, hỏi tôi đi du lịch một mình sao, rồi anh ta hỏi giờ đưa tôi về đâu, hay là muốn về văn phòng Sapaco trước. Tôi ngờ ngợ, chẳng lẽ anh ta là do Sapaco nhờ đón tôi? Vậy sao lúc nãy hỏi từ My Home, lại gật đầu? Hay là Sapaco nhờ đón thật, vì vé đi Phnom Penh mua ở Sài Gòn ghi C. An, tức chị An do chị bán vé viết tắt, nên lúc lấy vé ở văn phòng Phnom Penh, cô bé bán vé bảo tôi ghi đầy đủ họ tên vào biên nhận, là để nhờ người đón tôi chăng?

Nhưng rồi tôi cũng trả lời, cho tôi về My Home. Anh ta không hỏi My Home ở đâu, tôi nghĩ chắc anh ta biết, vì Siem Reap nhỏ thế kia mà! Coi như tôi tạm tin anh ta, giao toàn bộ tính mạng của mình cho một người lạ rồi đó. Vì trong trường hợp này, tôi còn sự lựa chọn nào khác sao?

Chiếc tuk tuk lắc lư đưa tôi qua những con đường nhỏ, dồng dốc, đầy ổ gà, rồi dừng lại trước một ngôi nhà cũng nhỏ, phía trước đầy cây cối mà tôi nhìn hoài chẳng thấy tấm biển nào liên quan đến hai từ “My Home” (qua hai ngày sau tôi mới để ý thấy tấm biển đó ở trên cao, phải ngước đầu lên mới thấy, mà đã bị lẫn vào bóng đêm rồi).

Anh ta xuống xe, bảo tôi xuống và xách ba lô của tôi vào trong, khi thấy tôi ngần ngừ, lơ ngơ chưa xuống (vì còn bận tưởng anh ta ghé nhà ai đó vì việc riêng của anh ta). Vào phía trong sân, đằng sau hàng trúc trước cổng, giờ tôi mới nhìn rõ là những bàn ghế, cho thấy là một nhà hàng. Vào tiếp nữa là hành lang, anh ta cởi dép ra để ngoài, đi vào, cười nói với anh chàng tiếp tân (làm như quen thân đâu từ trước vậy), tôi cũng cởi dép ra đi vào theo, bắt đầu hiểu ra sự việc, là cái nơi tôi đặt chỉ là một nhà nghỉ, thì đây, nhà nghỉ đó chứ đâu. Nhà nghỉ mà, đâu phải khách sạn mà tưởng tượng nó rộng rãi, hoành tráng? Mà thú thật, lần đầu tiên gặp cái nhà nghỉ mà khách ở phải bỏ dép ra đó.

photo

Trông thấy tôi, anh chàng tiếp tân nở nụ cười và chào. Tôi mở ba lô nhỏ xách tay, đưa anh ta passport. Anh ta nhìn tên, xác nhận với tôi có phải ở ba đêm không, rồi lấy chìa khóa phòng.

Trong khi đó, anh chàng lái xe tuk tuk hỏi tôi ngày mai có cần xe không, khi tôi cho biết ngày mai muốn đi xem Angkor. Tôi bảo tôi muốn đi bằng xe đạp điện. Nhưng anh chàng vẫn cười, nài nỉ “You have to give me job. If not, I cann’t live”. Trong khi đó thì anh chàng tiếp tân vẫn cười, có vẻ giỡn với anh lái xe tuk tuk kia, rằng cô ấy đi xe đạp.

Tôi phần vì muốn nhanh chóng vào phòng tắm rửa, nghỉ ngơi, phần vì không thích bị đeo bám như thế, lại vì câu nói của anh ta khiến động lòng, tôi hỏi xin số di động của anh ta, rồi cho anh ta số của tôi. Tôi bảo lát nữa nếu đặt xe tôi sẽ gọi. Trước khi theo chàng tiếp tân nhận phòng, tôi còn nghe anh nói với theo “If you don’t call me, I will call you”.

Anh chàng tiếp tân mở cửa phòng ở cuối dãy (cũng không xa sảnh), mở máy quạt (tôi chỉ đặt phòng quạt, 12 USD, vì phòng máy lạnh tới 17 USD, như thế thì đắt quá, có phải nếu bạn gái kia đi chung thì đỡ biết bao nhiêu không, vì phòng đôi máy lạnh chỉ có 20 USD). Mà tôi cũng không cần máy lạnh, đang là mùa mưa cũng đủ lạnh rồi. Anh chàng tiếp tân giới thiệu sơ về phòng, nơi ăn sáng (nhà hàng phía trước sảnh, sau mấy bụi trúc trước cổng ấy), hồ bơi (tôi nghe thoáng qua, hơi ngạc nhiên vì trông nhà nghỉ nhỏ thế này mà có hồ bơi sao, rồi cũng chẳng bận tâm – có biết bơi đâu, mà cũng làm gì có thời gian ở đây lâu đâu mà bơi, nên cũng chẳng hỏi lại). Tôi chỉ thắc mắc, sao phòng đơn mà có hai cái giường. Anh ta nói không sao, có thể ngủ bên giường này, hôm sau lại chuyển qua giường kia. Tôi nghĩ, chắc hết phòng đơn, hoặc không có phòng đơn nên mới thế.

Khi anh chàng ra ngoài rồi, tôi phát hiện thêm phòng còn có máy lạnh, chỉ có điều là công tắc không hoạt động, chắc được tắt rồi. Có nghĩa là căn phòng có đủ hết, tùy vào khả năng tài chính của khách mà cho khách sử dụng những dịch vụ nào. Đa năng như thế cũng hay đấy chứ!

photo

Chìa khóa nhà nghỉ thật đẹp, còn in cả số điện thoại lên nữa chứ!

Tôi lôi hành lý, chụp ảnh một số thứ linh tinh rồi nhắn tin cho Narin, rằng tôi đã ở nhà nghỉ rồi.

photo
Sim điện thoại Metfonephoto

Tiền Riel của Campuchia

Narin gọi lại, bảo giờ muốn gặp tôi. Cô ấy hẹn tôi ở chợ, nửa tiếng sau sẽ tới. Tôi đồng ý luôn, tò mò không biết cô bạn này là người thế nào mà đổi ý nhanh thế!

Tôi hỏi anh chàng tiếp tân đường ra chợ, thì ra có tới hai chợ, một là Old Market (sau này Davy cho biết nơi đó chỉ toàn người có tiền mua, kiểu như chợ Bến Thành ở mình vậy), chợ còn lại là Night Market. Sẵn tiện, tôi hỏi từ nhà nghỉ đi Angkor mất bao lâu, anh ta bảo 15 km, mất khoảng một tiếng đồng hồ nếu đi bằng xe đạp, và chỗ anh ta chỉ cho thuê xe đạp (1 USD/ ngày), chứ không có xe đạp điện.

Từ nhà nghỉ cho tới chợ chừng 8 phút đi bộ. Đi được một quãng, tới ngã ba, tôi… mất phương hướng, bấm máy gọi Narin, chưa thủng câu chuyện thì tít… tít… tít. Điện thoại của tôi hết tiền!

Narin gọi lại, bảo đứng đâu đi, cô ấy sẽ tới. Tôi bảo đợi ở Old Market đi, tới đó tôi xem chỗ nào rồi mới nói cô ấy biết được. Rồi tôi hỏi đường, mò được đến nơi. Vừa đi vừa ngó quanh quất coi chỗ nào bán card điện thoại thì mua. Một anh lái xe tuk tuk hỏi có cần giúp gì không, tôi hỏi biết chỗ nào bán card điện thoại không, anh ta bảo xa lắm, lên xe anh ta chở đi mua. Tôi đang chờ Narin, nghĩ thế nào cô ấy cũng gọi lại nên không đồng ý, mà cũng vì tôi không tin anh chàng cho lắm. Ở ngay giữa chợ, sao lại không có bán card điện thoại chứ? Tôi tới ngã ba, nơi có anh công an giao thông đang “tám” điện thoại với ai đó, đứng chờ. Anh chàng lái tuk tuk cũng đi theo, nhìn xem tôi định làm gì. Rồi Narin gọi lại, tôi lại nhìn quanh quất, phát hiện ra tấm bảng đề chữ “Siem Reap Night Market”, và nói với Narin, cô ấy bảo biết chỗ đó rồi.

photo
photo

Tôi chụp vài tấm ảnh thì có chiếc xe máy đỗ xịch lại chỗ tôi. Tôi nhìn qua, rồi kêu lên “Narin right?” (chúng tôi đều đã nhìn thấy hình của nhau). Cô bé tỏ vẻ vui mừng khi gặp tôi. Tôi leo lên xe, thấy anh chàng tuk tuk vẫn đang nhìn theo mình, tôi cười và nói “Thank you”.

Tôi hỏi Narin ăn tối chưa, cô ấy bảo ăn rồi, và đề nghị đưa tôi đi ăn tối, trong khi cô ấy uống nước. Cô ấy đưa đến nhà hàng tên Khmer, nơi chuyên bán thức ăn Campuchia ngay trong khu Old Market. Tôi bảo cô ấy hãy gọi món giùm tôi. Cô ấy hỏi tôi ăn món cá gì đó (tên lạ hoắc) chưa, tôi nói chưa, và bảo tôi cũng thích ăn cá. Vậy là cô ấy gọi món đó, một hồi, sau khi ngắm nghía quyển thực đơn, cô ấy lại đổi ý, hỏi tôi ăn cà ri nhé. Tôi cũng ừ luôn.

Tôi bảo Narin, ở ngoài cô ấy dễ thương và trẻ hơn trong ảnh. Rồi tôi hỏi sao không mang theo cậu bé (con nuôi) theo, cô ấy nói cậu bé ăn xong là ngủ rồi (trước đó cô ấy hứa là sẽ mang cậu ta theo, vì khi nhìn thấy ảnh cậu bé, tôi bảo rất muốn gặp cậu bé).

photo

Món cà ri gà Campuchia

Chúng tôi hỏi chuyện công việc. Vì món cà ri nhiều quá, lại quá béo, dễ ngán, nên tôi chỉ ăn với một ít cơm rồi để lại hơn phân nửa. Narin nghĩ tôi không thích ăn cà ri, nhưng tôi bảo nhiều quá, tôi ăn không hết.

Tôi nói với Narin tôi muốn mua card điện thoại, vậy là cô ấy chở tôi đến một quán nhỏ ngay trong chợ, chuyên bán card. May mà tôi không nghe lời anh lái xe tuk tuk ban nãy, vố suýt bị lừa đầu tiên ở đất Campuchia.

Sau đó chúng tôi dạo chợ đêm, vài cô bán hàng trong chợ nói với Narin, tưởng tôi là người Campuchia. Tôi thấy hàng hóa chủ yếu cũng giống ở chợ Bến Thành, cũng quần áo, vòng tay, mũ, khăn… nên không mua gì cả.

Hơn mười giờ, Narin chở tôi về nhà nghỉ. Cô ấy nói nếu sáng mai tôi rảnh, chúng tôi sẽ gặp nhau, ăn sáng. Tôi nói ngày mai tôi sẽ cho cô ấy biết.

Vào phòng, tôi gọi cho anh chàng lái xe tuk tuk đã đón mình về nhà nghỉ, nhưng anh ta không nghe máy (sau này anh ta cho biết là đang ngủ). Tôi bèn nhắn tin hẹn mai đón tôi sớm đi Angkor nguyên ngày, khi đang nhắn thì anh ta gọi lại. Tôi hỏi giá một ngày bao nhiêu, anh ta nói 12 USD, tôi trả giá 10 USD (vì những bạn phượt trước có chia sẻ như thế), anh ta đồng ý. Tôi hỏi vậy tôi muốn đi xem bình minh, thì mấy giờ đi được. Anh ta nói 5g đến đón tôi. Tôi đồng ý, rồi chỉnh đồng hồ báo thức lúc 4g30 và đi ngủ.

Tôi đã có một giấc ngủ ngon, không mộng mị (hoặc không nhớ đã mộng mị gì), cho đến bốn giờ hai mươi lăm phút sáng hôm sau, tự động giật mình tỉnh giấc.

(Còn tiếp)

>> Kể chuyện đi đất nước Chùa Tháp Campuchia (5)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s