Vương vấn miền Tây…


Bài báo cáo cho chuyến đi “khảo sát” miền Tây hôm 07/08/2010.

>> Đọc thêm những chuyến đi của An

Miền Tây rất gần với TP. Hồ Chí Minh. Nhắc đến miền Tây, người ta nghĩ ngay đến miền sông nước quanh năm ngầu đỏ phù sa. Nhưng nếu như miền Tây chỉ có thế thì có mấy ai từng một lần xuôi theo những con xuồng dọc sông, dọc kênh, qua những rặng cây xanh um, những hàng dừa nước nhớ mãi?

Một lần đến với miền Tây, đi để thấy rằng đất nước mình có những nơi tưởng chừng giản đơn chân chất mà sao thấm đượm tình cảm sâu sắc đến lạ!

Chỉ cần ngồi xe hơn một tiếng đồng hồ, người lữ khách đã đứng trước bến tàu Mỹ Tho sầm uất. Xa xa, những chiếc thuyền to, thuyền nhỏ, những chiếc xuồng tấp nập trên mặt sông. Dưới ánh nắng trưa chói chang, con sông Tiền đỏ quạch phù sa hiện lên lung linh sống động. Khách lên xuống thuyền ồn ã, tươi vui.

photo

Bến tàu Mỹ Tho, Tiền Giang

Những ai đã một lần đi thuyền chắc rất khó quên cảm giác lần đầu ngồi trên con thuyền chòng chành theo sóng nước. Tiếng gió ù ù vang bên tai hòa lẫn với tiếng động cơ, tiếng nước vỗ vào mạn thuyền ì oạp, tất cả tạo nên một thứ âm thanh khó tả và cũng khó quên. Cảm giác thích thú khi đi thuyền dù là lần thứ bao nhiêu cũng để lại những ấn tượng sâu sắc.

Con thuyền đi qua những bè cá trên sông, người lữ khách thả mình theo cơn gió mát rượi mà ngắm cảnh hai bên bờ. Chỗ này là chợ, chỗ kia là khu dân cư. Cảm giác gần gũi lẫn bình yên khiến lòng lữ khách thư thái lạ kỳ…

Thuyền bất ngờ rẽ vào những con lạch nho nhỏ đục một màu vàng phù sa đặc trưng. Giờ đây thiên nhiên dường như không còn khoảng cách với con người. Dưới là mặt nước sóng vỗ dềnh dàng, trên là bầu trời cao xanh thả muôn ngàn tia nắng chói chang xuống đầu, và giữa là những vạt dừa nước, những cành cây mướp xác chìa lòa xòa…

photo

Một con lạch miền Tây

Thuyền dừng lại, lữ khách lên bờ thăm cơ sở làm kẹo dừa, đồ thủ công mỹ nghệ từ dừa. Thưởng thức một miếng kẹo dừa vừa ra lò còn nong nóng, vị beo béo, ngòn ngọt loang dần trong miệng khiến người lữ khách như quên hết mỏi mệt dọc đường.

Buổi trưa, nhà hàng dân giã đón du khách với những món ăn nồng đượm tình quê. Đó là những món ăn chan chứa tình cảm chất phác, ngọt ngào của con người miền tây hiền lành tốt tính.

Khi ánh chiều dần buông trên dòng sông cũng là lúc chiếc thuyền đưa du khách trở về. Cầu Rạch Miễu nối đôi bờ Tiền Giang – Bến Tre xa xa hiện lên sáng ngời trên mặt sông lúc này đang ầm ào sóng lớn.

Miền Tây đó, biết bao nỗi niềm thương mến chất chứa…

Và hãy cùng hi vọng cho một miền Tây huy hoàng trong tương lai!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s