Gặp lại


Em tình cờ gặp lại một vầng trăng
Hình dáng người xưa ùa về trong hư ảo
Trăng sáng, tình chung mà cuộc đời ngược ngạo
Để hai đứa mình đành ôm nỗi niềm riêng

Em tình cờ chạm vào góc của đêm
Ở nơi ấy anh ơi nào có thấy
Đôi mắt rực lên ngàn đốm lửa thức dậy
Là lửa tình, đã đốt cháy tim em

Anh tình cờ trốn vào nơi im lìm
Để ngoài kia một mình em tìm kiếm
Anh vô tâm cho con thuyền rời bến
Để chòng chành em ngã sấp bên sông

Vầng trăng năm xưa lại sáng cả bến sông
Đốm lửa tình kia vẫn không hề vụt tắt
Mà anh ơi, có lẽ đời rất thật
Cho em chưa một lần được gặp lại chính em!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s