Bơ vơ


Ta tìm về bến cũ ngày xưa
Bờ sông tím những chiều xa nhớ
Lặp lại những lời thương để ngỏ
Nắng hồng môi một buổi tựu trường

Ta lục tìm những kí ức dễ thương
Năm tháng ấy tưởng xa chừng cách trở
Buổi chiều mưa áo trắng nào bỡ ngỡ
Rụt bàn tay se lạnh giữa mênh mông

Ta tìm về một khoảng vắng chênh chông
Gió nào lạnh đôi mắt nào nhòe ướt
Dạt bèo nào lảng bảng trên sóng nước
Tìm về đâu để gặp lại yêu thương?

Mây lam chiều từng sợi vấn sợi vương
Bến ngày cũ đã không là cũ nữa
Và ta, có phải lòng chan chứa
Một nỗi niềm không thể gọi thành tên

Bờ sông kia vẫn tím những hoàng hôn
Mà áo trắng đã thật xa, xa mãi
Lơ lửng giữa trời vắt ngang một dấu hỏi
Ta làm gì giữa cuộc đời giờ đây?

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s